Câu chuyện: Bước chân không mỏi
Trong những năm kháng chiến, trên tuyến Đường Trường Sơn, có một tiểu đội hành quân liên tục nhiều ngày liền, trong đó có anh Hòa – người con của Tiên Sơn.
Những chặng đường dài khiến ai cũng mệt. Có người bắt đầu bước chậm lại, có người cúi đầu lặng lẽ đi. Nhưng anh Hòa thì vẫn giữ một nhịp bước đều đặn, không nhanh, không chậm.
Một đồng đội hỏi anh:
“Sao anh không dừng lại nghỉ thêm chút?”
Anh Hòa mỉm cười:
“Chỉ cần bước chậm lại… nhưng đừng dừng.”
Câu nói ấy lan ra trong tiểu đội. Từng người một điều chỉnh nhịp bước, không cố gắng quá sức, nhưng cũng không buông bỏ. Cứ thế, họ đi qua từng đoạn đường, từng ngày mệt mỏi.
Đến khi hoàn thành hành trình, ai cũng ngạc nhiên vì mình đã đi được một quãng đường dài hơn tưởng tượng. Và họ hiểu rằng, không phải vì họ mạnh hơn, mà vì họ đã không dừng lại.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, anh Hòa vẫn giữ nguyên quan điểm:
“Đi chậm không sao… miễn là còn đi.”



