Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG CỦA CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG BÙI VĂN HẢI

“Anh em ơi, kiểm tra quân số!”

Tuyên Quang18/08/2026Xã Mèo Vạc (Đoàn xã Mèo Vạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG CỦA CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG

BÙI VĂN HẢI

          Có những năm tháng đã lùi xa nhưng chưa bao giờ mất đi trong ký ức của những người từng đi qua chiến tranh. Đó là những năm tháng của bom đạn, của những cung đường bị cày xới, của những đêm ngủ vội bên chiến hào và những ngày tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường. Với cựu thanh niên xung phong Bùi Văn Hải, những ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

          Năm 1988, khi tuổi đời còn trẻ, ông Bùi Văn Hải đã khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và niềm tin vào nhiệm vụ được giao. Rời quê hương, rời mái nhà và những người thân yêu, ông cùng đồng đội đến những nơi gian khổ nhất, nơi mà mỗi con đường, mỗi cây cầu, mỗi đoạn hào đều có thể trở thành mục tiêu của bom đạn.

          Những ngày đầu nơi chiến trường, điều khiến ông Hải nhớ nhất không phải là sự thiếu thốn của cơm ăn, nước uống hay những đêm dài không được ngủ, mà là tiếng bom. Tiếng bom khi thì từ xa vọng lại như tiếng sấm dữ dội, khi thì bất ngờ trút xuống ngay trước mắt. Mỗi lần máy bay xuất hiện, mọi người lập tức tìm vị trí trú ẩn, người ôm lấy cuốc xẻng, người kiểm tra lại dụng cụ, người chạy đến những điểm xung yếu để bảo vệ tuyến đường.

          Có những ngày, cả đơn vị gần như không có một phút nghỉ ngơi. Ban ngày sửa đường, san lấp hố bom, vận chuyển vật tư; ban đêm tiếp tục đào công sự, củng cố chiến hào và bảo đảm cho tuyến đường được thông suốt. Bàn tay của những người thanh niên vốn quen với ruộng đồng, với cuộc sống bình dị nơi quê nhà, dần chai sạn vì cuốc, xẻng và đất đá.

          Bom đạn không chỉ phá hỏng đường sá mà còn thử thách ý chí của con người.

Có lần, sau một trận bom dữ dội, con đường trước mặt bị khoét thành những hố sâu. Đất đá văng tung tóe, cây cối gãy đổ, khói bụi phủ kín cả một khoảng trời. Mọi người chưa kịp hoàn hồn thì tiếng gọi nhau đã vang lên giữa khói bụi:

          “Anh em ơi, kiểm tra quân số!”

          Đó là câu nói quen thuộc sau mỗi trận bom.

          Người còn nguyên vẹn tìm người bị thương. Người bị thương vẫn cố hỏi đồng đội có ai làm sao không. Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Không ai nghĩ đến bản thân trước. Một người có thêm một chút nước thì chia cho người khác. Một người có mảnh vải thì xé ra băng bó cho đồng đội. Khi có người mệt, những người khỏe hơn lại thay nhau gánh phần việc nặng.

          Ông Hải từng nói rằng, trong chiến tranh, tình đồng đội là thứ không thể cân đong đo đếm. Đó là tình cảm được xây dựng bằng những ngày cùng chịu đói, cùng chịu rét, cùng đứng dưới mưa bom và cùng động viên nhau vượt qua sợ hãi.

          Có những đêm, sau một ngày lao động kiệt sức, anh em nằm sát bên nhau trong chiến hào. Không có giường, không có chăn ấm, chỉ có đất đá làm nơi tựa lưng. Ngoài kia, tiếng bom và tiếng pháo vẫn vọng lại. Trong ánh sáng yếu ớt, họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện cha mẹ, chuyện những người thân đang chờ đợi ở phía sau.

          Có người hứa khi hết chiến tranh sẽ về quê cưới vợ. Có người mong một ngày được trở lại cánh đồng quê mình. Có người chỉ mong được ăn một bữa cơm gia đình có đầy đủ cha mẹ, anh em. Những câu chuyện giản dị ấy đã giúp họ quên đi phần nào sự khốc liệt của chiến trường.

          Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người cơ hội trở về.

          Trong ký ức của ông Hải, đau đớn nhất vẫn là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống. Có người mới hôm trước còn cùng nhau nói cười, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của mình. Mỗi lần như vậy, cả đơn vị lại lặng đi.

          Không ai nói thành lời, nhưng tất cả đều hiểu rằng mất mát ấy không thể bù đắp. Những người ở lại vừa đau xót, vừa phải tiếp tục nhiệm vụ. Bởi phía trước vẫn còn tuyến đường cần được thông, vẫn còn những chuyến xe cần qua, vẫn còn nhiệm vụ đang chờ.

          Có những buổi chiều, sau khi hoàn thành công việc, ông Hải cùng đồng đội lặng lẽ đứng bên nơi người bạn vừa hy sinh. Không có những nghi lễ long trọng, chỉ có nắm đất quê hương tượng trưng, vài lời tiễn biệt nghẹn ngào và lời hứa của những người còn sống:

          “Chúng tôi sẽ tiếp tục công việc. Anh em yên nghỉ.”

          Lời hứa ấy trở thành động lực để họ đứng dậy, tiếp tục công việc giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.

          Thời gian trôi đi, những người thanh niên năm nào giờ đã trở thành những cựu thanh niên xung phong. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ vẫn không phai mờ.

          Đối với ông Bùi Văn Hải, những tháng năm thanh niên xung phong không chỉ là một phần của quá khứ mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là quãng đời mà con người biết sống vì tập thể, biết hy sinh vì nhiệm vụ và biết trân trọng từng phút giây được ở bên đồng đội.

          Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Hải không kể nhiều về những khó khăn của bản thân. Ông thường nhắc đến đồng đội, nhắc đến những người đã nằm lại nơi chiến trường và những người đã cùng mình vượt qua bom đạn.

          Bởi trong tâm thức của người cựu thanh niên xung phong, chiến tranh có thể kết thúc, tiếng bom có thể im tiếng, những con đường có thể được xây dựng lại, nhưng ký ức về đồng đội thì không bao giờ mất.

          Mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, ông Hải vẫn hình dung trước mắt mình con đường năm xưa, những chiến hào đầy đất đá, những khuôn mặt trẻ trung lấm lem khói bụi và những nụ cười vẫn sáng lên giữa những ngày gian khổ.

          Đó là “thời hoa lửa” – một thời tuổi trẻ đã đi qua bom đạn bằng lòng dũng cảm, bằng tình đồng đội và bằng niềm tin.

          Và hôm nay, khi cuộc sống đã đổi thay, câu chuyện của cựu thanh niên xung phong Bùi Văn Hải vẫn là một lời nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau mỗi ngày bình yên là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của những thế hệ đi trước.

          Những người như ông Hải đã gửi lại một phần tuổi xuân nơi chiến trường để thế hệ hôm nay được sống trong những ngày không còn tiếng bom.

          Đó chính là giá trị thiêng liêng nhất của những năm tháng thời hoa lửa – một ký ức không chỉ để nhớ, mà còn để biết ơn và truyền lại cho các thế hệ mai sau.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn