CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN NGƯỜI CON GÁI THÁI BÌNH GIỮ VỮNG LŨY TRE LÀNG
CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN NGƯỜI CON GÁI THÁI BÌNH GIỮ VỮNG LŨY TRE LÀNG

CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN NGƯỜI CON GÁI THÁI BÌNH GIỮ VỮNG LŨY TRE LÀNG
Hồi em còn nhỏ khi đó em mới có 6 tuổi em có thắc mắc với ông của mình vì sao lại có ngày 27 tháng 7 và ông nói rằng đó là ngày thương binh liệt sĩ , em có hỏi ông sao lại có ngày này,sau đó ông kể em nghe về những câu chuyện anh hùng liệt sĩ đã dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ và giữ gìn đất nước.Trong đó ông có kể cho em nghe nhiều nhất đó là bà NGUYỄN THỊ CHIÊN người con gái thái bình ở xã Vũ Tây (huyện Kiến Xương, Thái Bình.Bà Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng rất yêu lao động. Những ngày bé, bà Chiên thường theo mẹ ra đồng gặt lúa, theo cha chăn trâu trên cánh đồng rộng mênh mông.
Thái Bình khi ấy vẫn còn bị giặc Pháp cai trị, cuộc sống của người dân rất khó khăn. Bà Chiên thường nghe cha mẹ và bà con kể về những điều bất công, những người dân lam lũ bị áp bức. Những câu chuyện đó gieo vào lòng bà một ý nghĩ giản dị nhưng mạnh mẽ: “Nếu quê hương khổ như vậy, mình phải làm gì đó để giúp bảo vên quê hương mình.’’
Khi mới mười mấy tuổi,bà Chiên đã tham gia vào đội du kích của xã Vũ Tây. Lúc ấy, du kích không có nhiều vũ khí hay trang bị. Chủ yếu là gậy tre, cuốc, nỏ tự làm… Nhưng ai cũng quyết tâm bảo vệ xóm làng.Bà làm trinh sát ban đêm, báo tin cho bộ đội chủ lực, canh gác làng, bà dẫn đường qua đồng, qua đê, qua bãi lầm. Mỗi khi nhận nhiệm vụ, dù trời tối hay mưa lớn, bà Chiên đều đi ngay, chưa từng từ chối.
Có những ngày, bà Chiên phải đi bộ hàng cây số giữa đồng lúa để chuyển thư cho bộ đội. Đường nhỏ, lầy lội, trời tối đen như mực, nhưng chị vẫn kiên trì. Một lần, khi dẫn đoàn bộ đội qua khu vực có giặc phục kích, chị nhanh chóng phát hiện dấu vết lạ trên đường đất. bà dừng lại thì thầm: “Các anh đi vòng qua lối mương này. Đường chính không an toàn.” Nhờ sự cảnh giác ấy mà cả đơn vị tránh được nguy hiểm.
Trong số nhiều nhiệm vụ, trận đánh tháng 5 năm 1950 là nổi bật nhất. Hôm ấy, đội du kích cần vũ khí gấp để bảo vệ làng. Bà Chiên tình nguyện cùng đồng đội tiếp cận khu vực địch canh gác. Với sự hiểu biết địa hình, bà dẫn cả nhóm luồn qua ruộng cao, men theo những bụi dứa dại, rồi áp sát đồn gác nhỏ của giặc. Khi kẻ địch mất cảnh giác, bà cùng đồng đội tước được nhiều súng mà không gây ồn ào. Vũ khí đó sau này được dùng để bảo vệ dân làng và hỗ trợ cho nhiều trận đánh khác. Bà con ai cũng khâm phục bà Chiên một cô gái nhỏ mà gan dạ như lửa.
Không chỉ hoạt động ở Thái Bình, Bà Nguyễn Thị Chiên còn tham gia nhiều nhiệm vụ rộng hơn, hỗ trợ cho các chiến dịch của bộ đội chủ lực. Có lần, bà phải vượt đường xa, băng qua cánh đồng đầy nước để đưa bản đồ và tin báo cho bộ đội. Đồng đội gọi bà là “con mắt của làng quê” vì chị quan sát rất tinh và nhớ chính xác mọi thứ.
Năm 1952, với những đóng góp xuất sắc cho cuộc kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Thị Chiên được phong tặng danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, Một trong những nữ anh hùng đầu tiên của Việt Nam thời chống Pháp. Nhận danh hiệu cao quý, bà vẫn luôn khiêm tốn: “Tôi chỉ làm những gì một người dân Thái Bình cần làm để giữ đất, giữ làng.” Sau này, trong hòa bình, bà tiếp tục tham gia công tác xã hội, sống giản dị, hiền lành, luôn quan tâm đến bà con quê hương.
Sau khi nghe xong câu chuyện em thấy biết ơn sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ và bà Nguyễn Thị Chiên nói riêng, em thêm trân quý giá trị của hòa bình và tự hứa với lòng mình sẽ quyết tâm học tập thật tốt để xây dựng quê hương,đất nước ngày một giàu đẹp, không phụ sự hy sinh của thế hệ cha anh.



