CÂU CHUYỆN: CÁNH TAY TRÊN ĐƯỜNG CHIẾN DỊCH (1)
Hiện nay, Anh hùng La Văn Cầu vẫn đang sống tại Hà Nội. Mỗi khi kể lại chuyện cũ, ông vẫn khiêm tốn bảo rằng đó là trách nhiệm của một người lính với đất nước.
CÂU CHUYỆN: CÁNH TAY TRÊN ĐƯỜNG CHIẾN DỊCH
Nhân chứng lịch sử: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.
• Đơn vị: Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.
• Sự kiện: Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950.
Trong lịch sử kháng chiến chống Pháp, cái tên La Văn Cầu đã trở thành một huyền thoại về ý chí sắt đá của người chiến sĩ Việt Nam. Câu chuyện của ông không chỉ là một mốc son trong sách giáo khoa, mà là minh chứng sống động nhất cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Năm 1950, trong trận đánh đồn Đông Khê, chiến sĩ La Văn Cầu khi ấy mới 18 tuổi, được giao nhiệm vụ đánh bộc phá vào lô cốt địch. Giữa làn mưa bom bão đạn, ông bị trúng đạn nát cánh tay phải và hỏng một mắt. Trong cơn đau tột cùng, ông không hề do dự mà khẩn thiết yêu cầu đồng đội: "Chặt hộ tôi cánh tay để khỏi vướng, tôi còn phải ôm bộc phá lên phía trước!".
Sau khi đồng đội giúp chặt đứt cánh tay lủng lẳng, ông nén đau, dùng tay trái còn lại ôm khối bộc phá 12kg, lách qua hàng rào dây thép gai, áp sát và giật kíp nổ phá tan lô cốt đầu cầu của địch. Tiếng nổ ấy không chỉ mở đường cho đại quân ta tiến vào giải phóng Đông Khê, mà còn vang vọng mãi như một bản hùng ca về lòng quả cảm.
Hiện nay, Anh hùng La Văn Cầu vẫn đang sống tại Hà Nội. Mỗi khi kể lại chuyện cũ, ông vẫn khiêm tốn bảo rằng đó là trách nhiệm của một người lính với đất nước.
Là một sinh viên đang theo học ngành Sư phạm, câu chuyện về "cánh tay chặt đứt" của ông giáo dục cho tôi bài học sâu sắc về sự hy sinh. Hòa bình không tự dưng mà có, nó được đánh đổi bằng xương máu của những người anh hùng bằng xương bằng thịt như ông. Tôi tự hứa sẽ đem tinh thần "vượt khó" ấy vào trong học tập và rèn luyện, để xứng đáng là thế hệ kế thừa của một dân tộc anh hùng.



