Câu Chuyện Cây Me Già
Ở Nhơn Hòa Lập, có một cây me già đứng bên con đường đất dẫn ra bến kênh cũ. Không ai nhớ chính xác nó được trồng từ bao giờ, chỉ biết rằng từ khi còn nhỏ, nhiều thế hệ đã thấy nó đứng đó, rễ bám sâu xuống nền đất pha bùn của Đồng Tháp Mười, tán lá xòe rộng như một chiếc ô che nắng cho cả một đoạn đường quê.
Người dân gọi đơn giản là “cây me già”, nhưng với nhiều người, nó không chỉ là một cái cây.
Ngày trước, khi chiến tranh còn chưa lùi xa, gốc me ấy từng là nơi người ta dừng lại rất nhanh rồi lại vội vàng đi tiếp. Có người giao liên ngồi lại dưới bóng cây để tránh ánh nhìn từ xa trước khi rẽ vào con rạch nhỏ. Có người mẹ đứng đó nhìn theo bóng xuồng khuất dần sau khúc quanh, không nói lời nào nhưng ánh mắt thì ở lại rất lâu. Cây me khi ấy như một chứng nhân lặng lẽ, không tham gia vào cuộc chiến, nhưng lại nhìn thấy tất cả những cuộc chia tay không hẹn ngày về.
Có những đêm, gió từ rừng tràm thổi về làm lá me xao xác. Người đi đường lúc ấy chỉ thấy một bóng đen sừng sững giữa trời tối, nhưng lại cảm giác như có một điều gì đó đang đứng đó cùng mình, lặng im và bền bỉ. Cây me không che giấu ai, nhưng lại là nơi con người tìm được một chút bình tĩnh giữa những ngày nhiều biến động.
Rồi chiến tranh qua đi.
Con đường đất được mở rộng hơn, bến kênh trở nên tấp nập hơn, xuồng ghe qua lại nhiều hơn. Nhưng cây me già vẫn đứng đó, như chưa từng rời khỏi vị trí của mình suốt bao năm tháng. Người ta bắt đầu coi nó như một phần tự nhiên của làng, một cái mốc quen thuộc để nhận ra “đã về tới nhà”.
Trẻ con lớn lên dưới tán cây ấy. Người già ngồi nghỉ dưới gốc cây ấy. Những buổi chiều, tiếng cười nói vang lên dưới bóng me, thay cho những im lặng ngày xưa. Nhưng đôi khi, có những người lớn tuổi đi ngang qua lại chậm bước hơn một chút, như thể trong lòng họ đang chạm lại một ký ức rất cũ mà không cần nói thành lời.
Không ai còn nhắc nhiều về những gì cây me đã chứng kiến trong quá khứ. Nhưng chính sự im lặng đó lại làm cho nó trở nên đặc biệt hơn. Bởi có những ký ức không cần kể lại, chỉ cần tồn tại là đủ.
“Chuyện cây me già” vì thế không chỉ là câu chuyện về một cái cây đứng giữa làng quê Nhơn Hòa Lập. Nó là câu chuyện về thời gian, về những cuộc chia ly và đoàn tụ, về sự bền bỉ của một vùng đất đã đi qua chiến tranh để trở về với bình yên, và về những chứng nhân lặng lẽ vẫn đứng đó, không nói gì, nhưng không bao giờ quên./.

