Cựu chiến binh

Câu chuyện CCB Đào Minh Ngọc

Ninh Bình18/05/2026Phạm Thanh Hoài (Chi đoàn thôn Hoàng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1958, thuộc thế hệ trưởng thành sau ngày đất nước thống nhất, nhưng tuổi trẻ của ông Đào Minh Ngọc vẫn gắn liền với những năm tháng đầy gian khó khi Tổ quốc còn phải đối mặt với nhiều thử thách nơi biên giới và nhiệm vụ quốc tế.

Năm 1980, khi vừa tròn 22 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Mang trong mình tinh thần của một thanh niên thời bình nhưng không ngại gian khổ, ông nhanh chóng hòa nhập với môi trường quân đội. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Sư đoàn 311, Quân đoàn 28 – một đơn vị làm nhiệm vụ trong điều kiện không ít khó khăn, đòi hỏi sự bền bỉ và kỷ luật cao.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách cả về thể lực lẫn ý chí. Hành quân đường dài, luyện tập chiến thuật, sinh hoạt trong điều kiện thiếu thốn… tất cả đã rèn giũa người lính trẻ trở nên cứng cáp, vững vàng hơn. Từ một thanh niên quen với cuộc sống đời thường, ông dần trở thành một chiến sĩ có bản lĩnh, chấp hành nghiêm kỷ luật và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Đơn vị của ông hoạt động trong môi trường khắc nghiệt, địa hình phức tạp, thời tiết thất thường. Những cánh rừng rậm, những vùng đất hoang sơ trở thành nơi ăn ở, sinh hoạt của bộ đội. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề: lương thực hạn chế, nước sạch khan hiếm, bệnh tật luôn rình rập. Có những ngày hành quân dài, anh em chỉ có vài nắm cơm khô, chia nhau từng ngụm nước, nhưng vẫn giữ vững tinh thần lạc quan.

Trong suốt thời gian phục vụ, ông Đào Minh Ngọc đã tham gia nhiều nhiệm vụ quan trọng như tuần tra, bảo vệ địa bàn, truy quét các đối tượng gây mất ổn định và phối hợp cùng các lực lượng bạn. Là một chiến sĩ, rồi Hạ sỹ trước khi xuất ngũ, ông luôn gương mẫu, đi đầu trong mọi nhiệm vụ, được đồng đội tin tưởng và quý mến.

Một kỷ niệm mà ông luôn nhớ là những lần cùng đơn vị hành quân trong đêm, vượt qua những khu rừng tối tăm, chỉ dựa vào ánh trăng mờ và sự dẫn đường của những người đi trước. Trong không gian tĩnh lặng ấy, mỗi âm thanh nhỏ cũng có thể trở thành dấu hiệu nguy hiểm. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, tình đồng đội càng trở nên gắn bó – họ tin tưởng nhau, dìu nhau vượt qua mọi khó khăn.

Không chỉ đối mặt với hiểm nguy từ nhiệm vụ, ông và đồng đội còn phải chiến đấu với bệnh tật, đặc biệt là sốt rét rừng. Có những lúc ốm đau, nhưng vì nhiệm vụ, anh em vẫn gắng gượng, nương tựa vào nhau để hoàn thành công việc được giao. Chính những gian khổ ấy đã hun đúc nên ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của người lính.

Năm 1985, sau 5 năm hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông xuất ngũ với quân hàm Hạ sỹ. Rời quân ngũ, ông mang theo những ký ức sâu sắc về một thời tuổi trẻ đầy thử thách nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Trở về quê hương, ông Đào Minh Ngọc tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, tích cực lao động, tham gia các phong trào tại địa phương, sống giản dị, trách nhiệm và gương mẫu. Với ông, những năm tháng quân ngũ không chỉ là kỷ niệm, mà còn là nền tảng để ông sống có ý nghĩa hơn trong cuộc đời.

Câu chuyện của ông là minh chứng cho một thế hệ thanh niên Việt Nam sau chiến tranh – những con người lặng thầm cống hiến, không quản ngại gian khổ, góp phần giữ vững bình yên cho Tổ quốc. “Thời hoa lửa” của họ không chỉ có bom đạn, mà còn là những tháng ngày bền bỉ, hy sinh trong âm thầm, nhưng vô cùng đáng trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện CCB Đào Minh Ngọc | Câu chuyện thời hoa lửa