Câu chuyện CCB Lưu Thị Mận
Con đường Trường Sơn không ngủ
Năm 1970, tôi gia nhập lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến Đường Trường Sơn.
Cuộc sống nơi rừng sâu vô cùng gian khổ. Ban ngày tránh máy bay trinh sát, ban đêm chúng tôi ra san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Có hôm vừa lấp xong thì bom lại rơi xuống, tất cả phải làm lại từ đầu.
Mùa mưa, nước suối dâng cao, vắt bám đầy chân. Mùa khô, bụi đỏ phủ kín tóc. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải gian khổ, mà là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước.
Nhiều người bạn của tôi đã nằm lại dọc tuyến đường ấy. Khi đất nước thống nhất năm 1975, tôi trở về quê, mang theo ký ức của một thời tuổi trẻ gửi lại đại ngàn.



