Câu chuyện CCB Nguyễn Văn Ba
Mùa hè đỏ lửa bên dòng thạch hãn
Năm 1970, tôi nhập ngũ. Đến mùa hè năm 1972, khi chiến sự bùng nổ dữ dội, tôi đang là chiến sĩ bộ binh thuộc một đơn vị chủ lực tăng cường cho mặt trận Trị – Thiên.
Người ta gọi năm ấy là “Mùa hè đỏ lửa”. Còn với tôi, đó là mùa hè của khói bom và nước mắt.
Tháng 6 năm 1972, đơn vị tôi nhận lệnh chốt giữ khu vực gần Sông Thạch Hãn. Dòng sông hiền hòa ngày thường bỗng trở thành ranh giới sinh tử. Ban ngày, pháo địch dội xuống không ngớt. Ban đêm, chúng tôi vượt sông tiếp tế, chuyển thương binh và tăng cường lực lượng.
Có những đêm trăng mờ, chúng tôi lội qua dòng nước lạnh buốt, trên đầu là pháo sáng rực trời. Chỉ cần một ánh lửa nhỏ cũng có thể trở thành mục tiêu. Nhiều đồng đội của tôi đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông ấy.
Tôi nhớ một đêm giữa tháng 7. Tiểu đội tôi chỉ còn năm người sau một trận pháo kích dữ dội. Người bạn thân nhất của tôi – Tùng, quê Thái Bình – trúng mảnh pháo khi đang che cho tôi. Cậu ấy chỉ kịp nắm tay tôi và nói: “Nếu còn sống, nhớ nói với mẹ tôi là tôi không hối tiếc.”
Tôi đã giữ lời hứa ấy sau ngày đất nước thống nhất.
Chiến trường Quảng Trị khi đó nóng bỏng từng giờ. Những địa danh như Thành cổ, Ái Tử, La Vang… đều chìm trong khói lửa. Mỗi tấc đất giành giật đều phải trả giá bằng máu.
Đến cuối năm 1972, khi cục diện chiến trường thay đổi, tôi vẫn còn sống – một điều mà nhiều lúc tôi nghĩ là kỳ tích. Sau năm 1975, tôi trở về quê. Dòng Thạch Hãn vẫn chảy, nhưng mỗi lần đứng bên bờ sông, tôi lại nghe như có tiếng gọi của đồng đội.
Giờ đây, mỗi tháng 7 về, tôi cùng gia đình và đồng đội cũ thả hoa xuống sông. Không phải để gợi lại nỗi đau, mà để nhắc nhau rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người.



