Câu chuyện CCB Phạm Đình Phụ
Sinh năm 1955, tuổi trẻ của ông Phạm Đình Phụ đến đúng vào thời khắc lịch sử khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng Tổ quốc vẫn còn bộn bề gian khó. Với tinh thần của một thanh niên thời đại mới, ông đã lựa chọn con đường quân ngũ – nơi rèn luyện ý chí và cống hiến tuổi xuân cho đất nước. Năm 1975, ngay sau ngày đất nước thống nhất, ông lên đường nhập ngũ. Khác với những thế hệ đi trước bước vào chiến trường khói lửa, thế hệ của ông vừa tiếp nối nhiệm vụ bảo vệ biên giới, vừa tham gia xây dựng quân đội trong thời kỳ hòa bình chưa trọn vẹn. Ông được biên chế vào Trung đoàn 24, Sư đoàn 304, Quân đoàn 2 – một đơn vị chủ lực giàu truyền thống. Những năm đầu trong quân ngũ, ông trải qua quá trình huấn luyện nghiêm khắc và toàn diện. Từ rèn luyện thể lực, chiến thuật đến ý thức tổ chức kỷ luật, tất cả đều được thực hiện với yêu cầu cao. Từng bước, ông trưởng thành, không chỉ là một người lính vững vàng mà còn là cán bộ có năng lực, được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ. Trong suốt 15 năm phục vụ trong quân đội (1975–1990), ông Phụ đã trải qua nhiều giai đoạn công tác khác nhau, từ nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ biên giới đến xây dựng chính quy đơn vị. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao, tận tụy với công việc. Đặc biệt, trước khi xuất ngũ, ông giữ cương vị Đại uý – Trưởng ban Doanh trại Trung đoàn 24. Đây là công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, đảm bảo nơi ăn ở, sinh hoạt, huấn luyện cho toàn đơn vị. Trong điều kiện còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, ông cùng đồng đội đã tổ chức xây dựng, củng cố doanh trại ngày càng khang trang, nề nếp. Ông từng chia sẻ rằng, làm công tác doanh trại không có tiếng súng, nhưng lại đòi hỏi sự tỉ mỉ, trách nhiệm và tinh thần chịu khó không kém gì ngoài thao trường. Từ việc quy hoạch nơi ăn ở, quản lý vật chất, đến đảm bảo vệ sinh môi trường, tất cả đều góp phần trực tiếp vào sức khỏe và khả năng sẵn sàng chiến đấu của bộ đội. Có những giai đoạn đơn vị đóng quân ở vùng còn nhiều khó khăn, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Ông cùng anh em phải tự tay xây dựng từng dãy nhà, đào từng con mương thoát nước, trồng từng hàng cây tạo bóng mát. Những công việc tưởng chừng giản dị ấy lại chính là nền tảng để đơn vị ổn định, phát triển lâu dài. Không chỉ làm tốt công tác chuyên môn, ông còn là người gần gũi, quan tâm đến đời sống của cán bộ, chiến sĩ. Ông hiểu rằng, một đơn vị vững mạnh không chỉ ở kỷ luật mà còn ở tinh thần đoàn kết, gắn bó. Chính vì vậy, ông luôn chú trọng xây dựng môi trường sống và làm việc tích cực cho bộ đội. Năm 1990, sau 15 năm gắn bó với quân đội, ông Phạm Đình Phụ xuất ngũ, trở về địa phương. Rời quân ngũ, ông mang theo không chỉ là quân hàm Đại uý, mà còn là cả một hành trang quý giá của những năm tháng cống hiến – đó là ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Trở về đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, tích cực lao động, tham gia các hoạt động xã hội, sống gương mẫu, trách nhiệm. Với ông, những năm tháng quân ngũ là niềm tự hào lớn lao, là ký ức không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Đình Phụ là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ quân nhân sau chiến tranh – những con người không chỉ biết chiến đấu mà còn góp phần xây dựng nền tảng vững chắc cho quân đội trong thời bình. “Thời hoa lửa” của họ không chỉ là bom đạn, mà còn là những tháng ngày âm thầm cống hiến, dựng xây và giữ gìn bình yên cho Tổ quốc.



