Cựu chiến binh

Câu chuyện CCB Phạm Đức Vạn

Ninh Bình03/07/2026Phạm Ngọc Tài (Chi đoàn Châu Bạc Tháp, xã Minh Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức dù đã đi qua hơn bốn mươi năm vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Với cựu chiến binh Phạm Đức Vạn, sinh năm 1956, tám năm trong quân ngũ từ năm 1975 đến năm 1983 là quãng đời đẹp nhất của tuổi thanh xuân – những năm tháng mà lòng yêu nước được viết bằng mồ hôi, nghị lực và tinh thần sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, chàng thanh niên mười chín tuổi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trong ba lô ngày ấy chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và những lời dặn dò của gia đình. Ai cũng mong hòa bình sẽ đem lại cuộc sống yên bình, nhưng người lính hiểu rằng giữ được hòa bình còn khó hơn giành lấy hòa bình.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ trên chiến trường biên giới phía Bắc. Đó là nơi núi rừng hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, mùa đông lạnh buốt, mùa mưa đường rừng lầy lội. Những người lính ngày đêm tuần tra, canh gác, xây dựng công sự, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ từng đường biên, từng cột mốc của Tổ quốc.

Cuộc sống nơi tuyến đầu không chỉ đối mặt với hiểm nguy mà còn đầy thiếu thốn. Những bữa cơm vội giữa rừng, những đêm ngủ trong hầm dã chiến, chiếc áo lính sờn vai vì mưa nắng đã trở thành hình ảnh quen thuộc. Có những tuần lễ liên tiếp, đơn vị phải bám chốt giữa núi cao, xa hậu phương, chỉ có tình đồng chí, đồng đội là nguồn động viên lớn nhất.

Ông Vạn vẫn thường kể rằng điều quý giá nhất trong quân ngũ không phải là những tấm huân chương, mà là tình cảm của những người lính. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, từng gói lương khô, cùng vượt qua những ngày gian khó bằng tinh thần lạc quan. Trong gian khổ, tiếng cười của người lính vẫn vang lên giữa núi rừng, tiếp thêm sức mạnh để hoàn thành nhiệm vụ.

Những năm tháng làm nhiệm vụ nơi biên cương đã tôi luyện một chàng trai trẻ trở thành người lính bản lĩnh, kiên cường. Ông hiểu rằng sau lưng mình là quê hương, là gia đình, là cuộc sống bình yên của hàng triệu người dân. Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông cùng đồng đội vững vàng trước mọi thử thách.

Năm 1983, sau tám năm hoàn thành nhiệm vụ, ông xuất ngũ trở về quê hương. Chiếc ba lô ngày trở về vẫn đơn sơ như ngày lên đường, nhưng trong đó chứa đựng cả một bầu trời kỷ niệm. Những tháng năm quân ngũ đã trở thành hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời.

Trở về cuộc sống đời thường, cựu chiến binh Phạm Đức Vạn luôn giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: sống giản dị, chân thành, gương mẫu trong lao động, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương và giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn đối với các thế hệ cha anh.

Mỗi dịp gặp lại đồng đội, câu chuyện năm xưa lại được nhắc đến. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh như thuở tuổi đôi mươi, nhưng ký ức về những ngày đứng gác nơi biên cương, về những đêm tuần tra giữa núi rừng và về tình đồng chí keo sơn vẫn luôn sống động trong trái tim người lính.

Thời gian có thể làm mờ dấu chân trên những con đường hành quân năm ấy, nhưng không thể xóa nhòa tinh thần của một thế hệ đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Đức Vạn là minh chứng cho lòng yêu nước thầm lặng, cho sự cống hiến không cần được nhắc tên, và là lời nhắn gửi đến thế hệ hôm nay rằng hòa bình, độc lập và cuộc sống yên bình luôn được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, công sức và sự hy sinh của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn