Câu chuyện CCB Phạm Văn Cơ
Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Cơ
Tôi xin giới thiệu, tôi là Phạm Văn Cơ, sinh năm 1952, hiện nay là hội viên Hội Cựu chiến binh ở thôn Thanh Bình, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá. Năm 1967, tôi nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại V2 F304.
Những ngày đầu nhận lệnh lên đường ra trận, khi vào đơn vị và nghe tiếng súng, bản thân tôi rất háo hức được chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Động lực khiến tôi rời quê hương, tạm biệt gia đình để đi chiến đấu là mong muốn cống hiến tuổi thanh xuân, góp phần để đất nước được hoà bình, tự do, hạnh phúc.
Cuộc sống của thanh niên thời đó vô cùng khó khăn, gian nan, khổ sở: ăn không no, ngủ không yên, quần áo rách. Tuy vậy, tinh thần và ý chí luôn thôi thúc tôi vượt qua tất cả.
Trong suốt những năm tháng “thời hoa lửa”, có rất nhiều kỷ niệm, nhưng đáng nhớ nhất là vào tháng 5 năm 1968, khi chống nguỵ quyền tại rừng cà phê. Một tiểu đoàn Mỹ nguỵ đối đầu với lực lượng của ta; cả đội đặc công đánh lính nguỵ, nhận mệnh lệnh quân chủ lực đi trước, quân lực đi sau, bộ binh vòng ngoài. Trận chiến diễn ra ác liệt, có hai chiến sĩ cùng đơn vị tôi anh dũng hy sinh, là hai anh em ruột quê ở Nông Cống, Thanh Hoá.
Trong chiến tranh, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí luôn được giữ vững. Chúng tôi cùng sẻ chia khó khăn, thiếu thốn, cùng nhau đấu tranh để giữ gìn Tổ quốc.
Sau bao năm nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy tuổi trẻ của mình đã cống hiến hết mình cho đất nước, cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà.
Gửi tới thế hệ thanh niên hôm nay, tôi mong các bạn luôn cố gắng hết mình để cống hiến cho quê hương, đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh. Tôi cũng mong lớp trẻ sẽ tiếp nối “thời hoa lửa” bằng hành động thiết thực: luôn ghi nhớ công ơn của cha anh đã hy sinh, tích cực học tập, rèn luyện, lao động sản xuất, làm những điều hay lẽ phải, chủ động sáng tạo trong công việc và thực hiện tốt mọi nhiệm vụ được giao.



