Cựu chiến binh

Câu chuyện CCB Phạm Văn Thịnh

Câu chuyện về trận đánh của người lính trinh sát

Thanh Hóa03/02/2026Bùi Anh Quyền (xã Ngọc Lặc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi xin giới thiệu, tôi là Phạm Văn Thịnh, sinh năm 1946, hiện nay là hội viên Hội Cựu chiến binh thôn Hưng Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 5 năm 1972, tôi nhập ngũ và được biên chế tham gia chiến đấu tại chiến trường B3, thuộc Quân đoàn 3, làm nhiệm vụ trinh sát công binh, chuyên dỡ bom mìn, địa độ, bảo đảm cho bộ đội vượt sông, qua các bến bãi, trọng điểm.

Những ngày đầu nhận lệnh lên đường ra trận, trong tôi trào dâng một cảm xúc rất đặc biệt. Tôi rất phấn khởi, lúc nào trong lòng cũng nghĩ rằng mình được đi chiến đấu để đánh cho đế quốc Mỹ cút khỏi đất nước Việt Nam, mang lại hòa bình, tự do, ấm no, hạnh phúc cho nhân dân ta.

Quyết định rời quê hương, tạm biệt gia đình để ra trận đối với tôi không chỉ là trách nhiệm mà còn là động lực xuất phát từ nỗi đau mất mát. Trong gia đình tôi có người anh em đã bị Mỹ ném bom chết, điều đó khiến tôi rất sục sôi, quyết tâm đi chiến đấu để đòi lại xương máu, tiêu diệt địch, bảo vệ đất nước được bình yên.

Trong suốt những năm tháng chiến đấu, cuộc sống của thanh niên thời đó vô cùng gian nan, vất vả. Ăn uống, sinh hoạt hằng ngày thiếu thốn đủ bề. Có những lúc đi chiến đấu, bị lính Mỹ ném bom liên tục nhiều ngày, anh em phải nhịn ăn, phải lấy cơm nấu thành cháo loãng để húp cho đỡ đói, vậy mà vẫn bám trụ nhiệm vụ, không ai lùi bước.

Kỷ niệm trong những năm tháng “thời hoa lửa” thì rất nhiều, nhưng đáng nhớ nhất đối với tôi là những ngày ở ngã ba Đông Hà, mở đường cho bộ đội thọc sâu vào chiến trường B3. Tôi trực tiếp tham gia chiến đấu trong các chiến dịch Đắk Lắk, Đắk Tô, Tân Cảnh, và có lần cùng một đồng chí áp sát, tiêu diệt địch trên đồi Cam Ranh. Những khoảnh khắc ấy đã in sâu trong ký ức tôi suốt cả cuộc đời.

Trong chiến tranh, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí, đồng đội luôn là sức mạnh lớn lao. Chúng tôi luôn động viên nhau, cùng nhau khắc phục mọi khó khăn, gian khổ, phát huy truyền thống chống giặc ngoại xâm của ông cha ta, quyết tâm đánh cho đế quốc Mỹ cút khỏi đất nước, để thống nhất nước nhà.

Sau bao năm nhìn lại, điều khiến tôi cảm thấy đặc biệt nhất về tuổi trẻ của mình là sự vững vàng, không bị lung lay, suy thoái, không có suy nghĩ cá nhân. Lúc nào tôi cũng chỉ mong muốn được chiến đấu, được góp một phần nhỏ bé của mình để giành hòa bình, độc lập cho dân tộc.

Gửi gắm tới thế hệ thanh niên hôm nay, tôi mong các bạn luôn luôn sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ, dù khó khăn đến đâu; đúng như tinh thần “việc gì khó có thanh niên, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp nối “thời hoa lửa” bằng những hành động thiết thực, học tập thật giỏi, không phụ lòng bố mẹ, gia đình, người thân và các thế hệ cha anh đi trước. Thanh niên phải năng động, sáng tạo, có tinh thần tiến thủ, không ngừng học hỏi để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện CCB Phạm Văn Thịnh | Câu chuyện thời hoa lửa