Câu chuyện CCB Phạm Xuân Hồng
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH VÀ KÝ ỨC THÁNG TƯ
Ở tuổi 70, trong ký ức của cựu chiến binh Phạm Xuân Hồng – từng được công tác, chiến đấu ở Tiểu đoàn 8- Đại đội 8 - Trung đoàn 2- Sư Đoàn 4 - Quân khu 9 vẫn tươi rói những hình ảnh của những ngày đầu nhập ngũ, 1 chàng trai 18 tuổi sôi sục ý chí muốn góp phần vào chiến thắng chung của đất nước. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia những trận đánh góp phần làm nên chiến thắng lịch sử 30/4/1975, và cũng tham gia vào những cuộc nổi dậy nhỏ sau 30/4/1975 ở khu vực miền Tây để ổn định an ninh sau giải phóng, từ năm 1975-1977, ông tham gia canh gác biên giới Tây Nam – Campuchia của tổ quốc, sau xin phục viên về quê làm ăn sinh sống
Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ vượt qua gian khó
Nhập ngũ lúc 18 tuổi, không nhớ ngày tháng năm, nhưng ông vẫn nhớ rằng ngày đó ở quê nhà thôn Tran mình rất khó khăn, bà con không có gạo ăn, phải lên rừng đào củ mài, hoặc có gì ăn đấy, nhưng được sự động viên của các cấp lãnh đạo bên trên nên ông mạnh dạn đăng kí đi bộ đội với tinh thần quyết tâm, giống như những thế hệ cha, anh trước trong thôn, sau 3 tháng huấn luyện ông đi trực tiếp vào chiến trường Miền Nam.
Người lính bộ binh năm ấy bồi hồi nhớ lại kỷ niệm nhớ nhất là từ năm 1974 , nhận nhiệm vụ phải chi viện cho chiến trường Miền Nam, nhớ những ngày phải đi hành quân bí mật xuyên ngày đêm từ Campuchia về khu vực miền Tây Quân khu 9, vào Cần Thơ để chuẩn bị cho những trận đánh lớn
Ông Hồng hồi tưởng, ngày ấy năm 1975, lực lượng của ta phải phân tán trên 1 địa bàn rất rộng mà phải nằm sâu trong lòng địch, đó là quân ngụy lúc bấy giờ, một số người dân ở trong Miền Tây vẫn đi theo chế độ cũ, nên phải hành động rất bí mật, có 1 lần đồng đội của ông hành quân vào 1 ấp nhỏ ở Miền Tây, mặc dù ấp đã là thuộc quyền quản lý của quân giải phóng nhưng vẫn còn 1 số người bất mãn, muốn gây sự và không nghe theo sự sắp xếp. Hôm đó, hành quân qua lộ cây sắn gần nhà của 1 người dân gần đó, người giao liên mở cửa 1 nhà dân xin đi qua vừa chỉ kịp nói 1 câu : ‘Bà ơi, đây là bộ đội giải phóng miền Nam, xin nhờ bà cho qua!’ thì vừa dứt câu 1 quả lựu đạn ở đâu ném ra ngay đường hành quân, ông may mắn tránh được nhưng 1 người đồng đội bên dưới không may mắn hi sinh. Vừa kể ông bắt đầu nghẹn lại, . Lần lượt, từng khoảnh khắc qua từng trận đánh, từng con người, từng địa điểm lần lượt như tuôn ra qua hồi ức của mình.
(Ông vừa kể, vừa nhớ lại những kỉ niệm năm tháng hào hùng)
Ngày 28/4/1975 ông nhớ nhất là trận chiến cuối cùng trước ngày giải phóng “Tôi và đồng đội phải bò ở dưới hầm hào suốt 1 ngày để đánh trận” Ông vừa cười vừa nhớ lại, nhưng chúng tôi hiểu đây là những khoảnh khắc sinh tử chỉ cần 1 chút lơ là thì mạng sống không còn. Ông bồi hồi kể lại lần đó đồng đội hi sinh nhiều, nhưng ông vẫn giữ vững tinh thần ‘ quyết tử cho tổ quốc quyết sinh’ nên vẫn vượt qua được hết
Sau năm 1975 ông tiếp tục nhận nhiệm vụ trấn giữ biên giới Tây Nam của tổ quốc đến năm 1977 thì về quê, sẵn sàng tham gia thêm cho những trận chiến sau này.
Khi hỏi ông, ông muốn nhắn nhủ gì cho thế hệ trẻ sau này, Ông chỉ cười và nhắn nhủ rằng ‘ Ông cũng chỉ là người bình thường có lòng yêu nước nồng nàn, các cháu hiện nay được sống trong môi trường hòa bình thì hãy cố gắng học tập rèn luyện, trở thành người có ích cho xã hội là được rồi’. Cuối cùng ông nhìn chúng tôi lòng đầy trìu mến, cám ơn Đoàn Thanh niên đã đến để tìm hiểu những câu chuyện của các cựu chiến binh mà mong rằng thế hệ sau sẽ tiếp nối thế hệ trước cùng nhau chung tay xây dựng và bảo vệ đất nước./.



