Cựu chiến binh

Câu chuyện CCB Trần Bá Vinh

81 ngày đêm ở thảnh cổ

Ninh Bình20/04/2026Trần Bá Vinh (xã Vụ Bản)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tôi nhập ngũ, vào chiến trường Trị – Thiên khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất.

Tháng 6 năm 1972, đơn vị tôi được lệnh tăng cường bảo vệ khu vực Thành cổ Quảng Trị. Khi đặt chân tới nơi, tôi mới hiểu thế nào là “tọa độ lửa”. Pháo địch dội xuống gần như suốt ngày đêm. Đất đá tung lên mù mịt, hầm hào vừa đào xong đã sạt lở.

81 ngày đêm – đó là quãng thời gian tôi không bao giờ quên.

Chúng tôi ăn cơm nắm trộn cát vì đất đá văng vào, uống nước đục từ hố bom. Có ngày phải chiến đấu liên tục, thay nhau giữ từng đoạn chiến hào. Đồng đội ngã xuống bên cạnh, không kịp gọi tên nhau lần cuối.

Tôi nhớ một buổi chiều tháng 7, mưa như trút. Địch pháo kích dữ dội. Khi khói tan, tôi quay sang thì người bạn thân nhất của mình – Lợi, quê Hà Nam – đã nằm im. Lá thư cậu ấy viết cho mẹ vẫn còn trong túi áo. Tôi giữ lá thư ấy suốt những ngày sau đó, định bụng nếu còn sống sẽ gửi về cho gia đình bạn.

Thành cổ chỉ rộng vài trăm mét vuông, nhưng mỗi tấc đất đều thấm máu. Có lúc chúng tôi tưởng như không thể trụ nổi nữa. Nhưng rồi lại tự nhủ: nếu mình lùi một bước, đồng đội phía sau sẽ ra sao?

Đến giữa tháng 9 năm 1972, sau những đợt giao tranh khốc liệt, chúng tôi được lệnh rút lui. Khi rời khỏi Thành cổ, tôi ngoái lại nhìn lần cuối. Nơi ấy chỉ còn đống gạch vụn, nhưng với tôi đó là biểu tượng của ý chí không khuất phục.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, tôi trở lại Quảng Trị. Bên dòng sông Thạch Hãn, tôi thả xuống nước một nắm hoa, thay cho lời tiễn biệt những người đã nằm lại. Lá thư của Lợi cuối cùng cũng được gửi về cho mẹ cậu.

Bây giờ, mỗi khi nghe nhắc đến “81 ngày đêm Thành cổ”, tim tôi vẫn nghẹn lại. Chúng tôi khi ấy chỉ mới đôi mươi. Tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường, để hôm nay đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn