Cựu chiến binh

Câu chuyện CCB Trần Văn Lành

Những đêm kéo pháo ở Điện Biên

Ninh Bình20/04/2026Trần Văn Lành (xã Vụ Bản)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1953, khi tròn 21 tuổi, tôi tình nguyện tham gia dân công hỏa tuyến phục vụ chiến dịch ở Tây Bắc. Lúc ấy, chúng tôi chỉ nghe loáng thoáng hai chữ: “Điện Biên”.

Tháng 12 năm 1953, tôi theo đoàn dân công hành quân lên Tây Bắc. Đường núi gập ghềnh, dốc cao dựng đứng. Gùi trên lưng mỗi người là hàng chục cân gạo, đạn dược. Có hôm mưa rừng xối xả, chân trượt ngã liên tục, nhưng không ai bỏ cuộc. Ai cũng hiểu: trận này là trận quyết định.

Khi tới mặt trận Điện Biên Phủ, tôi mới thực sự hiểu thế nào là gian khổ. Pháo được kéo bằng tay qua những con dốc dựng đứng. Đêm đêm, hàng trăm con người lặng lẽ ghì dây, nhích từng bước một. Mỗi khi pháo trượt bánh, tất cả lại dồn sức ghì lại, có người bật cả móng tay, rớm máu mà không dám kêu.

Tôi nhớ nhất đêm 6 rạng sáng 7 tháng 5 năm 1954. Sau nhiều ngày chiến đấu ác liệt, tiếng súng nổ dồn dập khắp thung lũng. Tin chiến thắng truyền đi như luồng điện chạy khắp chiến hào: tập đoàn cứ điểm đã bị tiêu diệt.

Khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm tướng De Castries, tôi đứng lặng giữa biển người reo hò. Tôi – một anh dân công quê lúa – không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng tôi biết từng hạt gạo mình gùi, từng viên đạn mình vận chuyển đã góp phần vào giờ phút ấy.

Chiến thắng Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ kết thúc một trận đánh, mà mở ra một trang mới cho dân tộc. Nhiều năm sau, khi nghe Hiệp định Genève được ký kết, tôi mới thấm hết ý nghĩa của những đêm kéo pháo không ngủ ấy.

Giờ đây, tuổi đã cao, lưng đã còng, nhưng mỗi lần nhắc đến Điện Biên, tôi vẫn thấy tim mình rộn ràng. Tuổi trẻ của chúng tôi đã gửi lại nơi núi rừng Tây Bắc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn