Câu chuyện CCB Trần Văn Lịch
Trận địa trên đồi A1 - mùa xuân 1954
Tôi là Trần Văn Lịch, nguyên chiến sĩ Đại đoàn 316, tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Khi ấy tôi vừa tròn 20 tuổi.
Tháng 3 năm 1954, đơn vị tôi được lệnh áp sát đồi A1 – cứ điểm mạnh nhất phía Đông tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Pháo địch từ trên cao bắn xuống dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Chúng tôi đào giao thông hào từng mét một, tiến dần về phía địch.
Ban ngày địch bắn phá, ban đêm chúng tôi lại lặng lẽ đào. Đất Điện Biên cứng và nhiều sỏi đá, cuốc xẻng va vào nghe chan chát. Có đêm trời mưa, hào ngập bùn đến đầu gối, nhưng không ai bỏ vị trí.
Tôi nhớ nhất đêm 6 rạng sáng 7 tháng 5 năm 1954. Sau nhiều ngày chiến đấu giằng co, đơn vị tôi được lệnh tổng công kích. Trước đó, công binh đã đặt một khối bộc phá lớn dưới lòng đồi.
Khoảng gần 20 giờ, tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Một góc đồi A1 bốc cao trong khói lửa. Chúng tôi đồng loạt xung phong. Tiếng súng nổ chát chúa, lựu đạn ném qua lại liên hồi. Tôi chạy phía sau anh tiểu đội trưởng. Chỉ vài bước sau, anh ngã xuống vì trúng đạn. Tôi sững lại một giây rồi tiếp tục lao lên.
Trận đánh kéo dài đến rạng sáng. Khi lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” được cắm trên đỉnh A1, tôi ngồi phệt xuống chiến hào, nước mắt hòa với bùn đất.
Chiều 7 tháng 5, tin tướng De Castries bị bắt lan khắp mặt trận. Chúng tôi ôm nhau giữa chiến hào đổ nát. Tôi nghĩ đến anh tiểu đội trưởng và bao đồng đội đã nằm lại.
Hơn 70 năm đã qua, mỗi lần nhớ về đồi A1, tôi vẫn nghe vang bên tai tiếng bộc phá năm ấy. Đó không chỉ là tiếng nổ của thuốc nổ, mà là tiếng nổ của khát vọng độc lập.



