Câu chuyện CCB Trần Văn Tư
Những năm tháng trên đất bạn Lào
Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi được lệnh hành quân sang phối hợp chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào.
Chúng tôi vượt dãy Trường Sơn trong những ngày mưa rừng xối xả. Đường hành quân trơn trượt, dốc cao, nhiều đoạn phải bám rễ cây mà leo. Sốt rét rừng hoành hành dữ dội. Có những đêm tôi run lên vì sốt, môi khô nứt, nhưng sáng ra vẫn gùi ba lô tiếp tục đi.
Khi đặt chân tới vùng Sầm Nưa, tôi mới hiểu nhiệm vụ của mình không chỉ là chiến đấu. Chúng tôi giúp bạn xây dựng cơ sở, bảo vệ làng bản, mở lớp học xóa mù chữ. Dân bản nghèo nhưng rất nghĩa tình. Họ chia cho chúng tôi từng bát cơm nếp, từng con cá suối.
Tôi nhớ nhất một trận đánh vào đầu năm 1971. Địch phục kích bất ngờ khi chúng tôi đang hành quân qua một thung lũng hẹp. Tiếng súng nổ dồn dập. Đồng đội tôi – anh Hòa, người Nghệ An – bị thương ở vai nhưng vẫn cố giữ vị trí đến khi đơn vị rút an toàn. Sau trận ấy, anh không qua khỏi vì mất máu quá nhiều.
Chúng tôi chôn anh bên sườn núi, dưới một gốc cây rừng. Người dân bản mang hoa rừng đến đặt lên mộ. Một cụ già nắm tay tôi, nói bằng tiếng Việt lơ lớ: “Bộ đội Việt – Lào anh em.”
Những lời ấy khiến tôi suốt đời không quên.
Năm 1973, sau Hiệp định Paris, đơn vị tôi rút về nước. Khi chia tay, bà con bản đứng dọc đường tiễn. Có người khóc như tiễn người thân. Tôi mang theo trong ba lô một chiếc khăn thổ cẩm do một cô gái Lào tặng, đến giờ vẫn còn giữ.
Giờ đây, mỗi lần nghe nhắc đến tình hữu nghị Việt – Lào, tôi không nghĩ đến những khẩu hiệu lớn lao. Tôi nghĩ đến những đêm mưa rừng, những bát cơm nếp sẻ chia, và nấm mộ đồng đội nằm lại trên đất bạn.



