CÂU CHUYỆN: Chị Đặng Thị Hạnh – Đại đội C140 – Đường Trường Sơn
Chị Đặng Thị Hạnh – Đại đội C140 – Đường Trường Sơn

CÂU CHUYỆN: Chị Đặng Thị Hạnh – Đại đội C140 – Đường Trường Sơn
Trên mảnh đất quê hương Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên,những năm tháng chiến tranh đã in sâu dấu chân của bao thế hệ con người dũng cảm. Họ là những thanh niên xung phong, là các chiến sĩ, là những người dân bình thường nhưng mang trong tim niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng. Những năm tháng ấy, người người, nhà nhà cùng nhau góp sức, đối mặt với bom đạn, với gian khó, để bảo vệ quê hương, bảo vệ Tổ quốc.
“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt, mà còn là câu chuyện về tình đồng đội, lòng dũng cảm, và những hy sinh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách nhỏ này là một bông hoa nhỏ trong rừng hoa lửa ấy — kể về những con người bình dị, nhưng trái tim họ rực sáng.
Khi đọc những câu chuyện này, các em sẽ được gặp những gương mặt, những hành động, những tình cảm chan chứa yêu thương, can đảm, và tinh thần kiên cường của những người con Thái Bình. Hãy để trái tim mình cảm nhận, để lòng mình biết trân trọng, và để từ đó học cách yêu quê hương, yêu cuộc sống, và dũng cảm đối diện thử thách.
Các em hãy đọc câu chuyện này với tất cả sự tò mò, tình cảm và lòng tự hào về quê hương Thái Bình — mảnh đất của những “hoa lửa” rực rỡ.
Câu chuyện chị Đặng Thị Hạnh – Đại đội C140 – Đường Trường Sơn
Chị Đặng Thị Hạnh, quê ở Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, khi mới 19 tuổi đã hăng hái xung phong vào lực lượng Thanh niên xung phong, trở thành một trong những nữ chiến sĩ của Đại đội C140 trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch giữa bom đạn chiến tranh. Công việc của chị là vận chuyển lương thực, thuốc men và những nhu yếu phẩm thiết yếu vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những dốc núi trơn trượt và vô số hiểm nguy luôn rình rập.
Một buổi chiều, đoàn vận chuyển của chị đi vào một khu vực vốn đã không an toàn, lại gặp trận mưa rừng bất chợt. Nước từ các vách núi đổ xuống như thác, đất đá liên tục sạt lở, chắn kín lối đi. Con đường hẹp lại thêm trơn trượt khiến bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng có thể dẫn tới tai nạn. Nhưng chị Hạnh không hề nao núng.
Trong khi nhiều đồng đội, nhất là các nữ TNXP còn trẻ, bắt đầu lo sợ, chị Hạnh lập tức trấn an tinh thần mọi người. Chị cùng nhóm nam thanh niên bám vào vách đá, lội qua dòng nước xiết, dựng một chiếc cầu tạm bằng tre và thân cây, mở lối cho đoàn hàng tiếp tục tiến lên. Những đôi vai đã rã rời vì gùi hàng suốt mấy chục cây số, chị lại dìu từng người đi qua đoạn đường trơn trượt, sẵn sàng quay lại nhiều lần để hỗ trợ đồng đội.
Khi trời tối hẳn, rừng Trường Sơn chìm vào màn đêm đặc quánh. Tiếng thú rừng, tiếng nước chảy, tiếng đá rơi tạo nên một bầu không khí căng thẳng, dễ khiến người ta lạc hướng. Sợ đoàn bị tách nhau, chị Hạnh thắp đèn dầu, buộc cao trên cành cây, tạo thành những “dấu mốc ánh sáng” giữa rừng sâu. Nhờ những ngọn đèn ấy, cả đoàn vẫn giữ được đội hình, hàng hóa được chuyển an toàn đến điểm tập kết đúng thời gian quy định.
Đồng đội kể lại rằng, dù người ướt sũng, chân tay rớm máu vì đá sắc, nhưng khi ai đó nhìn đến chị, chị luôn đáp lại bằng một nụ cười kiên định, nhẹ nhàng mà ấm áp lạ thường. Chính nụ cười ấy đã giúp nhiều người vượt qua nỗi sợ, giúp họ tin rằng dù hiểm nguy bủa vây, họ vẫn có thể chiến thắng.
Những hành động quả cảm và đầy trách nhiệm của chị không chỉ góp phần cứu sống nhiều đồng đội, mà còn bảo toàn số lương thực và thuốc men quý giá – những nguồn tiếp tế sống còn cho chiến trường phía trước. Đến hôm nay, trong ký ức của những cựu TNXP Thái Bình, hình ảnh chị Đặng Thị Hạnh, với ngọn đèn dầu soi đường và nụ cười giữa mưa rừng sạt lở, vẫn được nhắc đến như một biểu tượng giản dị mà rực sáng của tinh thần kiên cường, tận tụy và nhân ái của lực lượng TNXP Thái Bình.
Nguồn: Ký ức cựu chiến binh, hồ sơ TNXP Thái Bình, phóng sự Báo Thái Bình.


