CÂU CHUYỆN: Chị Lê Thị Hồng – Đại đội C128 – Khu rừng Trường Sơn
Câu chuyện chị Lê Thị Hồng – Đại đội C128 – Khu rừng Trường Sơn

CÂU CHUYỆN: Chị Lê Thị Hồng – Đại đội C128 – Khu rừng Trường Sơn
Trên mảnh đất quê hương Thái Bình, nay là tỉnh Hưng Yên, những năm tháng chiến tranh đã in sâu dấu chân của bao thế hệ con người dũng cảm. Họ là những thanh niên xung phong, là các chiến sĩ, là những người dân bình thường nhưng mang trong tim niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng. Những năm tháng ấy, người người, nhà nhà cùng nhau góp sức, đối mặt với bom đạn, với gian khó, để bảo vệ quê hương, bảo vệ Tổ quốc.
“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt, mà còn là câu chuyện về tình đồng đội, lòng dũng cảm, và những hy sinh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách nhỏ này là một bông hoa nhỏ trong rừng hoa lửa ấy — kể về những con người bình dị, nhưng trái tim họ rực sáng.
Khi đọc những câu chuyện này, các em sẽ được gặp những gương mặt, những hành động, những tình cảm chan chứa yêu thương, can đảm, và tinh thần kiên cường của những người con Thái Bình. Hãy để trái tim mình cảm nhận, để lòng mình biết trân trọng, và để từ đó học cách yêu quê hương, yêu cuộc sống, và dũng cảm đối diện thử thách.
Các em hãy đọc câu chuyện này với tất cả sự tò mò, tình cảm và lòng tự hào về quê hương Thái Bình — mảnh đất của những “hoa lửa” rực rỡ.
Câu chuyện chị Lê Thị Hồng – Đại đội C128 – Khu rừng Trường Sơn
Chị Lê Thị Hồng, quê Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên), khi mới tròn 20 tuổi đã rời quê hương, tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Với vóc người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sáng và kiên nghị, chị được phân công vào Đại đội C128, chuyên vận chuyển lương thực, thuốc men và vật dụng thiết yếu băng qua những cánh rừng rậm rạp, hiểm trở của Trường Sơn.
Những ngày đầu hành quân, chị Hồng đã sớm cảm nhận được sự khắc nghiệt nơi đại ngàn: muỗi vắt dày đặc, bom đạn rình rập, những con dốc dựng đứng và dòng suối lũ đục ngầu luôn đe dọa cuốn đi bất kỳ ai sơ ý. Nhưng chị chưa từng than vãn. Với chị, được góp sức cho Tổ quốc là trách nhiệm và cũng là niềm tự hào của tuổi trẻ.
Một ngày giữa mùa mưa, khi đoàn đang vận chuyển hàng vào điểm tập kết, bỗng tiếng sấm vang rền, mưa xối xả như trút nước. Con đường mòn trơn trượt bất ngờ bị sập đất, cây đại thụ đổ chắn ngang, khiến cả đoàn mắc kẹt giữa rừng sâu. Trong giây lát, nhiều người hoang mang vì trời ngày càng tối, lũ rừng có thể ùa về bất cứ lúc nào.
Chị Hồng khi đó là một trong những đội viên trẻ nhất, nhưng lại là người bình tĩnh nhất. Chị lao lên kiểm tra tình hình, rồi động viên:
“Còn hàng là còn nhiệm vụ. Mình không sợ, thì rừng núi cũng chẳng dám cản mình đâu!”
Dưới sự hướng dẫn của chị, cả đội nhanh chóng chia nhau dọn đất đá, chặt những thân tre ven đường để bắc một cây cầu tạm vượt qua đoạn nguy hiểm. Chị là người đi đầu, gùi từng bao gạo, thùng thuốc vượt qua cầu, dù đôi chân ngập bùn và vai trầy xước vì dây gùi. Mỗi lượt sang bờ bên kia, chị đều quay lại động viên đồng đội, không để ai chùn bước.
Khi mọi người tưởng như đã kiệt sức thì trời lại tối mịt. Giữa màn đêm dày đặc của rừng Trường Sơn, chị Hồng lấy chiếc đèn dầu nhỏ mang theo, che dưới tà áo mưa, rồi treo lên cành cây cao để soi đường cho từng người một. Ánh đèn vàng leo lét giữa rừng, nhưng đủ để dẫn lối cho cả đoàn hơn hai chục người vượt qua con đường lầy lội và nguy hiểm.
Đồng đội kể rằng:
“Nếu không có ánh đèn của Hồng tối hôm đó, chắc chúng tôi đã bị lạc trong rừng.”
Sau nhiều giờ vật lộn, đoàn của chị đã đưa toàn bộ số hàng đến nơi an toàn, không một ai bị thương. Đêm hôm ấy, khi nghỉ lại trong lán, dù người ướt sũng và tay run lên vì lạnh, chị vẫn đi từng chỗ đắp lại tấm chăn cho đồng đội, chia nhau ít thuốc bôi muỗi vắt, rồi mới chịu chợp mắt.
Tinh thần kiên cường và trái tim giàu yêu thương của chị Lê Thị Hồng đã trở thành câu chuyện được các thế hệ TNXP Đại đội C128 nhắc mãi. Họ nhớ về chị với nụ cười tươi ngay cả khi đường trơn như đổ mỡ, với ánh mắt rạng rỡ dù áo quần sũng nước, và với tấm lòng luôn nghĩ cho đồng đội trước tiên.
Đối với nhiều cựu TNXP quê Thái Bình – Hưng Yên, chị Hồng không chỉ là cô gái của đại ngàn Trường Sơn, mà là biểu tượng của lòng quả cảm, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.
Nguồn: Ký ức cựu chiến binh, phóng sự Báo Thái Bình, tư liệu TNXP.



