CÂU CHUYỆN: Chị Trần Thị Mai – Đại đội 89 – Ga Núi Gôi
CÂU CHUYỆN: Chị Trần Thị Mai – Đại đội 89 – Ga Núi Gôi

CÂU CHUYỆN: Chị Trần Thị Mai – Đại đội 89 – Ga Núi Gôi
Các em thân mến,
Trên mảnh đất quê hương Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, những năm tháng chiến tranh đã in sâu dấu chân của bao thế hệ con người dũng cảm. Họ là những thanh niên xung phong, là các chiến sĩ, là những người dân bình thường nhưng mang trong tim niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng. Những năm tháng ấy, người người, nhà nhà cùng nhau góp sức, đối mặt với bom đạn, với gian khó, để bảo vệ quê hương, bảo vệ Tổ quốc.
“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt, mà còn là câu chuyện về tình đồng đội, lòng dũng cảm, và những hy sinh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách nhỏ này là một bông hoa nhỏ trong rừng hoa lửa ấy — kể về những con người bình dị, nhưng trái tim họ rực sáng.
Khi đọc những câu chuyện này, các em sẽ được gặp những gương mặt, những hành động, những tình cảm chan chứa yêu thương, can đảm, và tinh thần kiên cường của những người con Thái Bình. Hãy để trái tim mình cảm nhận, để lòng mình biết trân trọng, và để từ đó học cách yêu quê hương, yêu cuộc sống, và dũng cảm đối diện thử thách.
Các em hãy đọc câu chuyện này với tình cảm và lòng tự hào về quê hương Thái Bình — mảnh đất của những “hoa lửa” rực rỡ.
Chị Trần Thị Mai – Đại đội 89 – Ga Núi Gôi
Chị Trần Thị Mai, quê ở Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, khi mới tròn 18 tuổi đã rời quê hương, tình nguyện vào lực lượng Thanh niên xung phong—những người trẻ tuổi mang trên vai nhiệm vụ gian khổ nơi ga Núi Gôi, một trọng điểm giao thông từng ngày hứng chịu bom phá của không quân Mỹ. Đây là nơi các đoàn tàu chở lương thực, thuốc men và vũ khí phải đi qua để tiếp tế cho chiến trường miền Nam, vì vậy ga luôn nằm trong tầm ngắm đánh phá ác liệt.
Ngay từ những ngày đầu, chị Mai được phân công vào Đại đội 89 với nhiệm vụ bảo vệ, sửa chữa đường ray và hỗ trợ vận chuyển hàng hóa. Công việc của chị và đồng đội luôn diễn ra trong tiếng còi báo động, tiếng bom rít trên đầu và khói lửa không ngừng từ các đợt ném phá. Dù vậy, chị Mai luôn lạc quan, nụ cười hiền và giọng nói nhẹ nhàng khiến các chị em trong đơn vị thêm vững tâm.
Một đêm ga Núi Gôi chìm trong lửa đạn
Một buổi tối mùa hè, khi những chuyến tàu đang nối đuôi nhau vận chuyển hàng hóa vượt qua ga, đột nhiên tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Chưa kịp tìm nơi ẩn nấp, nhiều quả bom đã rơi xuống khu vực ga. Đất đá tung lên mù mịt, các toa tàu gần đó bị trúng mảnh, lửa bùng lên dữ dội, tiếng kêu cứu vang lên trong hỗn loạn.
Trong khoảnh khắc đầy nguy hiểm ấy, chị Mai không hề do dự. Chị lao về phía toa tàu đang bốc cháy, cùng đội cứu hỏa dập lửa và kéo những người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm. Khói bụi và sức nóng khiến ai cũng choáng váng, nhưng chị vẫn kiên quyết bám trụ. Chị cởi chiếc khăn rằn đang đeo để băng cho một đồng đội bị thương ở vai, rồi tiếp tục chạy về phía đoàn tàu bị kẹt để hướng dẫn lái tàu lùi khỏi vùng bom chưa nổ.
Tiếng bom vẫn nổ ở phía xa, nhưng chị Mai vẫn không rời vị trí. Mồ hôi hòa với bụi than đen trên gương mặt, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt luôn sáng lên sự quyết tâm. Khi thấy đồng đội hoảng loạn trước khói lửa, chị nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát nói:
“Cứ bình tĩnh, chúng ta cùng nhau sẽ qua được!”
Chính câu nói ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị, để rồi ai nấy đều xông vào cứu tàu, cứu người, bảo vệ những thùng hàng đang cháy dở.
Sau cơn bom đạn là sự sống còn lại
Khi đợt bom kết thúc, khung cảnh trước mắt chỉ còn những toa tàu méo mó, đường ray bị phá hỏng, khói vẫn bốc lên nghi ngút. Nhưng nhờ sự dũng cảm của chị Mai và đồng đội, phần lớn hàng hóa đã được cứu, những người bị thương được đưa về trạm y tế kịp thời, và quan trọng hơn, đoàn tàu vẫn có thể tiếp tục hành trình sau khi được sửa chữa khẩn cấp.
Đêm ấy, khi mọi việc tạm ổn, chị Mai ngồi bệt xuống nền đất, mệt lả nhưng vẫn nở nụ cười nhẹ. Đôi bàn tay đầy vết bỏng nhẹ vì cứu tàu, mái tóc vương đầy đất cát… nhưng chính hình ảnh ấy đã khắc sâu trong ký ức của những người lính và TNXP nơi đây.
Một biểu tượng của tinh thần TNXP Thái Bình
Câu chuyện về chị Trần Thị Mai được các cựu TNXP Thái Bình nhắc lại nhiều lần như một minh chứng sống về lòng dũng cảm và tinh thần kiên cường của người trẻ trong những năm tháng chiến tranh. Không phải chiến sĩ ngoài mặt trận, nhưng chị và những đồng đội thầm lặng đã góp phần quan trọng giữ mạch giao thông không bị đứt quãng, đưa tiếp tế đến tiền tuyến đúng lúc.
Tinh thần của chị Mai – dũng cảm trong giây phút hiểm nguy, luôn nghĩ cho đồng đội trước bản thân – trở thành bài học lớn cho những thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm, lòng nhân ái và ý chí vượt khó.
Nguồn: Ký ức cựu chiến binh, phóng sự Báo Thái Bình, hồ sơ TNXP.


