Bài viết

Câu chuyện chị Võ thị Sáu

Hưng Yên17/11/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

🌸 CÂU CHUYỆN: THỜI HOA LỬA

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, đất nước chìm trong bom đạn, nhưng cũng chính khi ấy, tuổi trẻ Việt Nam lại rực sáng như những bông hoa trong lửa đạn — đẹp đẽ, kiêu hãnh và bất diệt.

Trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy, có một cô gái tên Thu Hà, mới tròn mười bảy tuổi, là nữ thanh niên xung phong của đội 559. Ngày Hà lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay con chiếc khăn tay thêu vội và dặn: “Con đi giữ nước, mẹ đợi ngày con về…”. Hà mỉm cười, giấu những giọt nước mắt sau nụ cười trong veo của tuổi mười bảy.

Con đường Trường Sơn đầy bom đạn, ngày nào cũng có tiếng gầm của máy bay địch. Hà cùng đồng đội gùi từng gói hàng, từng thùng đạn, mở từng con đường máu cho xe ra tiền tuyến. Mưa rừng xối xả, đói khát triền miên, nhưng chưa một lần cô than vãn. Đêm đến, bên ánh lửa nhỏ, họ hát vang bài “Cô gái mở đường”, tiếng hát át tiếng bom, rộn ràng và kiêu hãnh.

Một lần, trong khi san lấp hố bom, đồng đội của Hà bị vùi dưới đất. Không kịp nghĩ ngợi, cô lao tới, dùng cả hai tay bới đất, kéo bạn ra khỏi vùng nguy hiểm. Một quả bom khác nổ gần đó, mảnh đạn găm vào vai cô, máu thấm đỏ tấm áo xanh. Hà vẫn mỉm cười:

“Còn sống là còn làm đường được mà!”

Sau ngày đất nước hòa bình, Hà không còn nữa. Người ta tìm thấy chiếc khăn tay mẹ thêu trong ba lô của cô, vẫn còn nguyên dòng chữ: “Vì Tổ quốc, vì ngày mai”. Đồng đội dựng một tấm bia nhỏ bên đường Trường Sơn, khắc tên Nguyễn Thu Hà – cô gái thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn