Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN CHỊ VÕ THỊ SÁU

Ngày ấy, ở vùng quê Đất Đỏ, cô bé Sáu không giống những đứa trẻ cùng trang lứa. Khi nhiều người còn đang sống trong nỗi sợ hãi, Sáu đã sớm tham gia cách mạng. Em làm liên lạc, đưa thư, canh gác cho các cán bộ. Những bước chân nhỏ bé của em đã đi qua biết bao con đường làng, mang theo niềm tin và hi vọng giữa thời loạn lạc.

Quảng Ngãi31/03/2026Đỗ Thị Thu Hằng (Đoàn xã Mỏ Cày)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa” là khi cái đẹp và sự hi sinh cùng tồn tại. Võ Thị Sáu cũng vậy – vừa hồn nhiên, trong trẻo, vừa kiên cường, gan dạ. Có lần, em đã dũng cảm ném lựu đạn vào lính địch để bảo vệ đồng đội. Hành động ấy khiến kẻ thù kinh hãi, nhưng cũng khiến em bị bắt, Trong nhà tù, dù bị tra tấn, Sáu vẫn giữ im lặng. Không một lời khai, không một giọt nước mắt yếu đuối. Em vẫn là cô gái nhỏ nhưng mang ý chí sắt đá.

Năm 1952, Sáu bị đưa ra Côn Đảo. Buổi sáng hôm ấy, trời trong nhưng lòng người nặng trĩu. Trước pháp trường, em từ chối bịt mắt. Người ta kể rằng em đã mỉm cười, cất tiếng hát – như thể không phải bước vào cái chết, mà đang bước vào một hành trình bất tử.Giữa “thời hoa lửa”, Võ Thị Sáu chính là một bông hoa đẹp nhất – nở rực rỡ trong gian khổ, tỏa hương bằng lòng dũng cảm và sự hi sinh. Câu chuyện của em không chỉ là quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hôm nay: sống sao cho xứng đáng với những con người đã biến tuổi trẻ của mình thành ánh sáng cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn