Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN: Chị Vũ Thị Lan – Đại đội C150 – Bến phà Long Đại

Vũ Thị Lan – Đại đội C150 – Bến phà Long Đại

Hưng Yên06/12/2025Nguồn: Ký ức cựu chiến binh, phóng sự Báo Thái Bình, tư liệu TNXP. (Báo Thái Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN: Chị Vũ Thị Lan – Đại đội C150 – Bến phà Long Đại

CÂU CHUYỆN: Chị Vũ Thị Lan – Đại đội C150 – Bến phà Long Đại

Trên mảnh đất quê hương Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, những năm tháng chiến tranh đã in sâu dấu chân của bao thế hệ con người dũng cảm. Họ là những thanh niên xung phong, là các chiến sĩ, là những người dân bình thường nhưng mang trong tim niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng. Những năm tháng ấy, người người, nhà nhà cùng nhau góp sức, đối mặt với bom đạn, với gian khó, để bảo vệ quê hương, bảo vệ Tổ quốc.

“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt, mà còn là câu chuyện về tình đồng đội, lòng dũng cảm, và những hy sinh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách nhỏ này là một bông hoa nhỏ trong rừng hoa lửa ấy — kể về những con người bình dị, nhưng trái tim họ rực sáng.

Khi đọc những câu chuyện này, các em sẽ được gặp những gương mặt, những hành động, những tình cảm chan chứa yêu thương, can đảm, và tinh thần kiên cường của những người con Thái Bình. Hãy để trái tim mình cảm nhận, để lòng mình biết trân trọng, và để từ đó học cách yêu quê hương, yêu cuộc sống, và dũng cảm đối diện thử thách.

Các em hãy đọc câu chuyện này với tất cả sự tò mò, tình cảm và lòng tự hào về quê hương Thái Bình — mảnh đất của những “hoa lửa” rực rỡ.

Chị Vũ Thị Lan – Đại đội C150 – Bến phà Long Đại

Chị Vũ Thị Lan, quê ở Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, khi mới tròn 20 tuổi đã hăng hái rời quê hương, xung phong vào lực lượng Thanh niên xung phong với mong muốn góp sức trẻ cho tiền tuyến. Chị được phân công về Đại đội C150, làm nhiệm vụ cứu trợ, vận chuyển lương thực và đảm bảo an toàn đường phà tại Bến phà Long Đại – một trong những điểm trọng yếu trên tuyến chi viện chiến lược của miền Bắc vào chiến trường.

Những năm tháng ấy, Bến phà Long Đại luôn bị địch tập trung đánh phá ác liệt. Bom rơi, đạn nổ ngày đêm, mặt đất rung chuyển, khói lửa mù trời. Trong hoàn cảnh hiểm nguy đó, chị Lan vẫn cùng đồng đội bám phà, bám đường, luôn sẵn sàng lao vào những vị trí nguy hiểm nhất để kịp thời chuyển hàng hóa vượt sông, đảm bảo từng bao gạo, từng hòm đạn không bị gián đoạn.

Một lần, khi đoàn thuyền vừa cập bến thì máy bay địch bất ngờ trút bom xuống khu vực phà. Khói bụi mịt mù, tiếng nổ dội lên từng hồi. Không kịp suy nghĩ, chị Lan lao thẳng xuống khu vực trúng bom, nơi có đồng đội bị đất đá vùi lấp. Bằng sức mạnh và nghị lực phi thường, chị kéo được hai đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm, rồi quay lại che chắn và bảo vệ số hàng hóa quân nhu đang kịp thời chuyển sang bờ bên kia.

Dù thân mình bị sây sát, khói bom làm bỏng rát khuôn mặt và đôi tay, nhưng chị vẫn nở nụ cười để trấn an mọi người. Nụ cười ấy, trong hoàn cảnh giữa sống – chết, đã tiếp thêm niềm tin và sự kiên cường cho cả đơn vị. Đồng đội kể lại, ánh mắt của chị khi ấy sáng lên một quyết tâm mạnh mẽ, như muốn nói rằng: “Còn một hơi thở, còn phải giữ vững bến phà cho bộ đội qua sông.”

Ngày tháng trôi qua, chị Lan cùng đồng đội tiếp tục bám trụ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong muôn vàn gian khó. Hình ảnh người nữ TNXP nhỏ bé nhưng dũng cảm, hiền hòa nhưng kiên cường ấy đã trở thành ký ức không thể phai nhòa đối với những người từng làm việc bên chị.

Đến nay, trong những trang “Ký ức TNXP” được ghi lại trên Báo Thái Bình, câu chuyện về chị Vũ Thị Lan vẫn được nhắc đến như một biểu tượng của lòng quả cảm, của tinh thần “không sợ hy sinh, không ngại gian khổ” của lực lượng Thanh niên xung phong thời chống Mỹ.

Nguồn: Ký ức cựu chiến binh, phóng sự Báo Thái Bình, tư liệu TNXP.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn