Cựu chiến binh

Câu chuyện: Chiếc Bi Đông Trên Đỉnh Đồi

Một chiếc bi đông nước tưởng chừng bình thường đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội, khi một người lính sẵn sàng nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội bị thương giữa những ngày chiến đấu ác liệt.

Quảng Trị03/07/2026Phan Thị Hoàng Yến (Phường Đồng Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, đơn vị của ông Trần Văn Hòa làm nhiệm vụ trên một điểm cao thường xuyên hứng chịu pháo kích. Nguồn nước rất khan hiếm, mỗi chiến sĩ chỉ được cấp một lượng vừa đủ cho cả ngày.

Trong một trận chiến kéo dài, người đồng đội của ông là anh Phúc bị thương nặng. Cả ngày hôm đó, đơn vị chưa nhận được tiếp tế. Ai cũng khát nhưng vẫn kiên trì bám trận địa.

Ông Hòa kể rằng mình vẫn còn nửa bi đông nước. Khi nhìn thấy Phúc khô môi vì mất nhiều máu, ông không do dự đưa toàn bộ phần nước còn lại cho bạn. Phúc nhiều lần từ chối vì biết ông cũng đang rất khát, nhưng ông chỉ cười:

"Cậu cần nó hơn mình."

Ít lâu sau, lực lượng tiếp viện đến kịp thời đưa những người bị thương về tuyến sau. Phúc được cứu sống và sau chiến tranh trở về quê hương lập nghiệp.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt đồng đội, Phúc mang theo chiếc bi đông đã cũ được giữ gìn suốt nhiều thập kỷ. Anh nói rằng mình không giữ chiếc bi đông vì giá trị của nó, mà vì đó là kỷ niệm về tình đồng đội đã giúp mình có cơ hội tiếp tục sống.

Đối với ông Hòa, điều đáng nhớ nhất của thời hoa lửa không chỉ là những trận chiến, mà còn là sự sẻ chia giữa những con người luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn