Câu chuyện chiếc cầu gỗ bị tháo trong đêm
Câu chuyện chiếc cầu gỗ bị tháo trong đêm
Những năm chiến tranh ác liệt, địch thường dùng con đường độc đạo nối từ trung tâm Vĩnh Hòa ra các ấp ven sông để đưa quân và phương tiện đi càn quét. Trên tuyến đường ấy có một chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua con rạch, tưởng chừng rất bình thường nhưng lại là điểm then chốt.
Mỗi lần có tin địch chuẩn bị hành quân, bà con và du kích trong vùng lại tìm cách cản bước chúng để bảo vệ cơ sở cách mạng và giúp nhân dân kịp sơ tán.
Một đêm mưa lớn, tin báo cho biết sáng sớm hôm sau địch sẽ đưa xe và lính vào lục soát toàn tuyến. Nếu chúng vào được ấp, nhiều cơ sở bí mật có nguy cơ bị lộ.
Chi bộ xã lập tức giao nhiệm vụ cho một tổ du kích cùng vài người dân am hiểu địa hình.
Đêm ấy, trong tiếng mưa rơi, mọi người lặng lẽ ra cầu. Không có búa máy hay dụng cụ lớn, họ chỉ dùng những chiếc xà beng, cưa tay và sức người. Từng tấm ván mặt cầu được tháo ra cẩn thận rồi giấu xuống mé rạch.
Làm việc trong bóng tối, ai cũng căng thẳng. Chỉ cần phát ra tiếng động lớn là lính gác ở đồn gần đó có thể kéo tới ngay.
Gần sáng, chiếc cầu vẫn còn nguyên hình dáng bên ngoài nhưng phần mặt cầu chính đã được tháo rời, chỉ phủ sơ bằng vài tấm ván mục để ngụy trang.
Khi đoàn xe địch tiến tới, chiếc xe đi đầu vừa chạy lên cầu thì mặt ván sụp xuống. Bánh xe mắc kẹt giữa cầu, cả đoàn phải dừng lại.
Trong lúc lính loay hoay cứu xe, người dân trong các xóm đã kịp đưa trẻ em, người già và những tài liệu quan trọng ra nơi an toàn. Các cán bộ cũng nhanh chóng rút khỏi địa bàn.
Đến trưa, địch mới sửa tạm được cầu để tiếp tục di chuyển, nhưng lúc ấy mục tiêu của chúng đã không còn nữa.
Buổi tối hôm đó, bà con lại lặng lẽ đem những tấm ván giấu dưới rạch lên sửa cầu cho dân đi lại. Không ai nhận công, không ai kể công. Mọi việc diễn ra âm thầm như chính cách họ bảo vệ quê hương trong thời chiến.
Sau này, người dân Vĩnh Hòa thường nhắc đến “chiếc cầu gỗ bị tháo trong đêm” như một minh chứng cho sự mưu trí của quân và dân địa phương. Không cần trận đánh lớn, chỉ bằng sự đoàn kết và hiểu rõ địa hình quê hương, họ đã làm chậm bước quân địch và bảo vệ được cơ sở cách mạng.
Đó là một câu chuyện thời hoa lửa rất đặc trưng của vùng sông nước: lấy trí và lòng dân để thắng sức mạnh của kẻ thù.



