Bài viết

Câu chuyện chiếc đồng hồ và bài học về sự đoàn kết

14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện chiếc đồng hồ và bài học về sự đoàn kết

Vào thời điểm giữa mùa thu năm 1954, Bác Hồ tới thăm Hội Nghị về việc rút kinh nghiệm trong vấn đề cải cách ruộng đất tại Hà Bắc. Trong Hội nghị, khi Bác được biết đã có lệnh từ Trung ương yêu cầu rút bớt một vài cán bộ để đi học tiếp quản thủ đô. Trước thông tin này ai ai cũng háo hức hi vọng mình được chọn, nhất là những ai quê tại Hà Nội bởi họ có cơ hội được trở lại quê hương thỏa nỗi nhớ thủ đô da diết sau bao năm làm nhiệm vụ xa nhà.  Do đó, quan điểm của những người cán bộ tham gia Hội nghị trở nên mơ hồ một chút, gây ra khó khăn cho ban lãnh đạo.

Khi ấy, Bác bước lên diễn đàn, dù thời tiết đã bước vào giữ thu ấy thế thế nhưng tiết trời còn vô cùng nóng, mồ hôi khiến đôi vai áo nâu của Bác ướt đầm thế nhưng Bác vẫn hiền từ đưa cặp mắt nhìn khắp cả hội trường rộng lớn và gửi tới các cán bộ những thông tin, câu chuyện về tình hình chiến sự. Khi nói đến nhiệm vụ mà toàn Đảng toàn dân phải thực hiện trong tình thế hiện tại, Bác đã rút ra trong chiếc túi áo của mình một chiếc đồng hồ quả quýt, hỏi những người đồng chí cán bộ dưới khán đài những câu hỏi liên quan tới chức năng của từng bộ phận chiếc đồng hồ.

Đương nhiên những câu hỏi đó không làm khó được các cán bộ Đảng ưu tú cho nên ai cũng trả lời đúng. Chỉ cho tới câu: “Trong cái đồng hồ, bộ phận nào là quan trọng? Trong cái đồng hồ, bỏ một bộ phận đi có được không?” Mọi người chỉ trả lời được câu sau: “Thưa không được ạ”. Bác liền giơ cao chiếc đồng hồ lên và kết luận rằng: những bộ phận của chiếc đồng hồ cũng giống như các cơ quan cảu một Nhà nước, giống như nhiệm vụ của cách mạng. Một khi đã là nhiệm vụ của cách mạng thì ắt đều là quan trọng và cần phải làm. Trong một chiếc đồng hồ mà kim đòi là chữ số, máy lại đòi ra phía ngoài làm mặt đồng hồ và cứ tranh nhau các chỗ đứng như thế, liệu đồng hồ có còn là chiếc đồng hồ được không?

Những lời răn dạy như thế đã khiến cho mọi người đều thấm thía và gạt bỏ ngay những suy nghĩ riêng tư của bản thân mình. Cũng là chiếc đồng hồ ấy, trong một dịp cuối năm đó khi Bác đến thăm đơn vị pháo binh đóng tại Bạch Mai và gặp các chiến sĩ đang luyện tập để chuẩn bị cho đợt duyệt binh mừng chiến thắng Điện Biên Phủ, Bác đã ghé thăm nơi ăn chốn ở của mọi người ở đây trước khi dành thời gian khá lâu trò chuyện cùng với các người anh em đồng chí.

Bác đã lấy trong túi chiếc đồng hồ quả quýt nọ và âu yếm nhìn mọi người. Bác chỉ vào từng chiếc kim, chữ số và không ngừng hỏi anh em đồng chí về tác dụng của từng bộ phận một. Tất cả câu trả lời đều đúng song không ai có thể hiểu được vì sao Bác lại hỏi chuyện đó. Lời giải thích của Bác vô cùng thấm thía rằng nếu các bộ phận hoán đổi vị trí cho nhau thì chiếc đồng hồ sẽ không còn là chiếc đồng hồ nữa. Sau câu chuyện này, mọi người đều hiểu ý Bác dạy: việc mà cách mạnh đã phân công thì phải yên tâm mà hoàn thành. Bác đã mượn hình ảnh của chiếc đồng hồ là thí dụ để giáo dục và động viên những người kỹ sư trẻ công tác tại trường Đại học Nông Lâm – Hà Nội trong một lần đến thăm.

Thông qua những lời răn dạy, những người kỹ trẻ hiểu ý Bác rằng trong xã hội mỗi người sẽ có một nhiệm vụ, một chức năng làm việc riêng. Có thể những người nhìn từ bên ngoài sẽ không thể thấy được. Cũng giống vậy, sau khi tốt nghiệp ra trường, mỗi người sẽ phục vụ trong các ngành nghề như nhau, chẳng ai cao sang hơn ai, do đóm mọi người cần phải cố gắng mà yên tâm học tập cho thật giỏi phục vụ cho công cuộc xây dựng nước nhà

Từ những mẫu chuyện về bác và bài học kinh nghiệm, câu chuyện về chiếc đồng hồ chúng ta có thể rút ra cho mình bài học quý giá. Ngay trong đơn vị của mỗi chúng ta, giống như một chiếc đồng hồ vậy, mỗi một cá nhân và mỗi phòng ban sẽ là một bộ phận không thể thiếu được. Tất cả đều có một nhiệm vụ riêng của mình dù cho nhiệm vụ lớn hay nhỏ thì cũng sẽ là một phần quan trọng ở trong tập thể, tổ chức. Mỗi người đảm nhận một nhiệm vụ nào đó sẽ như một chiếc mắt xích giúp cả hệ thống kết nối lại với nhau.

Để có thể tạo được mối nối vững chắc thì mỗi người phải thực sự có tinh thần đoàn kết, phải thật nỗ lực và không ngừng cố gắng phát huy hết khả năng của bản thân mình, để hỗ trợ lẫn nhau hoàn thành nhiệm vụ. Chuyện so bì, tính toán thiệt hơn về trách nhiệm, quyền lời, những tư tưởng tránh nặng tìm nhẹ thì ắt sẽ khiến cho tập thể mất đoàn kết, ảnh hưởng nghiêm trọng tới tập thể và kết quả công việc.

Thông qua chiếc đồng hồ, thực chất Bác đã gợi lên nhận thức trong mỗi người bài học vô cùng sâu sắc, có giá trị. Chiếc đồng hồ không chỉ là một hiện vật vô giá thể hiện cho sự kết đoàn ở mỗi đơn vị, mỗi một quốc gia và rộng hơn nữa là tình quốc tế. Đoàn kết để có thể ổn định, đoàn kết để sáng tạo và đổi mới và vì thế, con người sẽ làm nên tất cả. Đây là tinh thần mà bất kì nhà tuyển dụng nào cũng muốn thấy trong bản tải CV xin việc của ứng viên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn