Bài viết

Câu chuyện: Chiếc khăn tay người mẹ

Đà Nẵng18/05/2026Hồ Thị Lan (Trường Đại học Kỹ thuật Y Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào một buổi sáng mùa thu, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, anh Nam nhận lệnh lên đường ra mặt trận. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, mẹ anh lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, đôi bàn tay gầy guộc đang cặm cụi thêu những đường chỉ cuối cùng lên một chiếc khăn tay trắng.

Trước giờ chia tay, mẹ trao chiếc khăn cho Nam và dịu dàng nói:

Con hãy giữ chiếc khăn này bên mình. Mỗi khi nhớ nhà, nhớ mẹ, con hãy nhìn vào nó. Nó sẽ nhắc con rằng mẹ luôn ở bên con.

Nam xúc động cầm chiếc khăn. Ở góc khăn, mẹ đã thêu hai chữ thật đẹp: “Bình an.”

Ra chiến trường, những ngày tháng gian khổ nối tiếp nhau. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, có những trận bom làm rung chuyển cả đất trời. Mỗi khi mệt mỏi hay lo sợ, Nam lại lấy chiếc khăn tay ra, lau giọt mồ hôi, nhìn hai chữ “Bình an” mà thấy lòng mình ấm lại.

Một lần, trong trận đánh ác liệt, Nam bị thương ở tay. Máu thấm đỏ cả áo. Anh đã dùng chính chiếc khăn tay mẹ trao để băng vết thương cho mình. Nhờ đó, anh tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu đến cùng.

Chiến tranh kết thúc. Ngày trở về, Nam mang theo chiếc khăn tay cũ đã sờn mép, loang những vết máu đã phai màu. Vừa bước vào sân, anh thấy mẹ đang đứng chờ nơi hiên nhà, mái tóc đã bạc hơn xưa.

Nam ôm chầm lấy mẹ, nghẹn ngào đưa lại chiếc khăn:

Mẹ ơi, chiếc khăn này đã giúp con vượt qua bao ngày tháng khó khăn. Nhờ tình yêu của mẹ mà con đã trở về.

Người mẹ cầm chiếc khăn, đôi mắt rưng rưng. Bà vuốt nhẹ lên từng đường chỉ mình đã thêu năm nào, mỉm cười trong nước mắt.

Chiếc khăn tay nhỏ bé ấy không chỉ là vật kỷ niệm, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng — nguồn sức mạnh giúp người con vững vàng đi qua thời hoa lửa và trở về trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện: Chiếc khăn tay người mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa