Câu chuyện: Chiếc lược nhôm và lời hứa ngày trở về
Câu chuyện: Chiếc lược nhôm và lời hứa ngày trở về Năm 1970, giữa rừng già Trường Sơn, anh lính trẻ tên Hùng và người bạn thân cùng tiểu đội tên Trung đang tạm nghỉ sau một trận càn. Trong lúc ngơi tay súng, Hùng lấy ra một mảnh nhôm từ xác máy bay địch vừa bị bắn rơi, tỉ mỉ mài giũa thành một chiếc lược nhỏ. Trung cười hỏi: "Ông định tặng cho cô nào à?". Hùng ánh mắt xa xăm: "Cho mẹ tôi và cô gái hàng xóm đợi tôi ở quê nhà. Tôi hứa ngày hòa bình sẽ tự tay chải tóc cho cô ấy bằng chiếc lược này"
Câu chuyện: Chiếc lược nhôm và lời hứa ngày trở về
Năm 1970, giữa rừng già Trường Sơn, anh lính trẻ tên Hùng và người bạn thân cùng tiểu đội tên Trung đang tạm nghỉ sau một trận càn. Trong lúc ngơi tay súng, Hùng lấy ra một mảnh nhôm từ xác máy bay địch vừa bị bắn rơi, tỉ mỉ mài giũa thành một chiếc lược nhỏ.
Trung cười hỏi: "Ông định tặng cho cô nào à?". Hùng ánh mắt xa xăm: "Cho mẹ tôi và cô gái hàng xóm đợi tôi ở quê nhà. Tôi hứa ngày hòa bình sẽ tự tay chải tóc cho cô ấy bằng chiếc lược này".
Đêm đó, một trận pháo kích bất ngờ đổ xuống. Hùng đã ngã xuống khi đang che chắn cho những hòm đạn chi viện. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp trao chiếc lược còn đang làm dở cho Trung và thầm thì: "Thay tôi... mang về".
Năm 1975, đất nước hòa bình, Trung trở về làng. Anh không tìm thấy cô gái ấy ở nhà cũ, nhưng dưới gốc đa đầu làng, một người phụ nữ vẫn ngày ngày đứng đợi. Trung trao lại chiếc lược nhôm – kỷ vật duy nhất còn sót lại của người bạn thân. Chiếc lược ấy không chỉ là một vật dụng, mà là minh chứng cho một thế hệ đã yêu, đã sống và hy sinh rực rỡ như những đóa hoa giữa vùng lửa đạn.



