CÂU CHUYỆN: CHIẾC TÚI VẢI VÀ NGƯỜI CHA KHÔNG TRỞ VỀ
Mỗi lần mở chiếc túi vải cũ, nhìn những tờ giấy đã ố màu và những tấm huân chương còn đó, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu xương, bằng những cuộc chia ly không ngày gặp lại của biết bao người con ưu tú như liệt sĩ Hà Phúc Nhúng. Người chiến sĩ ấy đã không trở về, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh của ông sẽ còn mãi trong ký ức gia đình, trong lòng nhân dân xã Tân An và các thế hệ trẻ hôm nay.

CÂU CHUYỆN: CHIẾC TÚI VẢI VÀ NGƯỜI CHA KHÔNG TRỞ VỀ
Trong ngôi nhà nhỏ ở xã Tân An, gia đình liệt sĩ Hà Phúc Nhúng vẫn nâng niu cất giữ một chiếc túi vải đã bạc màu theo năm tháng. Chiếc túi ấy không có vàng bạc hay tài sản quý giá. Bên trong chỉ là vài tờ giấy đã úa vàng, những quyết định trợ cấp gia đình liệt sĩ, cuốn sổ cũ cùng những tấm Huân chương, Huy chương Kháng chiến.
Nhưng với gia đình, đó là những kỷ vật vô giá.
Năm tháng chiến tranh, khi đất nước cần, người thanh niên Hà Phúc Nhúng đã gác lại hạnh phúc riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ngày anh ra đi, phía sau là người vợ trẻ và những đứa con còn thơ dại.
Anh đi với niềm tin đất nước sẽ hòa bình.
Nhưng rồi anh mãi mãi không trở về.
Tin báo tử đến quê nhà như một nhát cắt vào trái tim người mẹ, người vợ và các con. Từ đó, những đứa trẻ lớn lên không còn có cha bên cạnh, chỉ biết hình dung về cha qua lời kể của người thân và những kỷ vật còn sót lại. Trong chiếc túi vải cũ hôm nay vẫn còn những tờ giấy đã nhàu. Trên đó là những dòng chữ xác nhận chế độ dành cho gia đình liệt sĩ. Những nét mực đã nhòe theo thời gian nhưng vẫn nhắc nhớ về một người con ưu tú của quê hương đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bên cạnh là những tấm Huân chương, Huy chương Kháng chiến. Đó là phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước ghi nhận sự cống hiến, hy sinh của người chiến sĩ.
Có lẽ điều đau lòng nhất là những tấm huân chương ấy không thể thay thế được một người cha cho những đứa con thơ năm nào. Thế nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.
Mỗi lần mở chiếc túi vải cũ, nhìn những tờ giấy đã ố màu và những tấm huân chương còn đó, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu xương, bằng những cuộc chia ly không ngày gặp lại của biết bao người con ưu tú như liệt sĩ Hà Phúc Nhúng.
Người chiến sĩ ấy đã không trở về, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh của ông sẽ còn mãi trong ký ức gia đình, trong lòng nhân dân xã Tân An và các thế hệ trẻ hôm nay.



