Câu chuyện Chiếc võng trường
Năm 1971, đơn vị của anh Đức hành quân trên tuyến đường Trường Sơn để vào chiến trường miền Nam.
Những cánh rừng nối tiếp nhau hun hút, ngày nắng cháy da, đêm lạnh buốt vì sương núi.
Mỗi chiến sĩ đều mang theo một chiếc võng dù để nghỉ ngơi giữa rừng.
Chiếc võng của anh Đức đã theo anh qua biết bao chặng đường hành quân gian khổ.
Ban ngày nó được cuộn gọn sau ba lô, đêm xuống lại mắc giữa hai thân cây làm nơi nghỉ tạm cho người lính.
Một đêm mưa rừng dữ dội, cả đơn vị dừng chân bên sườn núi.
Nước mưa xối xả khiến nhiều người ướt lạnh run lên.
Chiến sĩ trẻ tên Hoàng bị sốt rét nặng, người tím tái vì rét.
Không chút do dự, anh Đức tháo chiếc võng của mình nhường cho Hoàng nằm nghỉ.
Còn anh ngồi tựa gốc cây suốt đêm giữa mưa lạnh.
Hoàng xúc động nói:
– Anh nằm đi, em chịu được mà…
Anh Đức cười hiền:
– Người khỏe nhường người yếu là chuyện bình thường thôi.
Những ngày sau, chiếc võng ấy tiếp tục được dùng để cáng thương binh qua suối, che mưa cho đồng đội và nhiều lần trở thành nơi cứu sống những người lính kiệt sức.
Có lần đơn vị bị máy bay địch phát hiện.
Bom nổ dữ dội làm cây rừng đổ ngổn ngang.
Sau trận bom, anh Đức cùng đồng đội dùng chiếc võng để đưa một chiến sĩ bị thương vượt qua đoạn đường rừng hiểm trở.
Người thương binh nắm chặt tay anh:
– Cảm ơn các anh…
Anh Đức chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục bước đi giữa màn mưa rừng.
Ngày đất nước hòa bình, anh mang chiếc võng cũ trở về quê nhà.
Chiếc võng đã bạc màu và nhiều chỗ vá chằng vá đụp nhưng anh vẫn giữ gìn cẩn thận.
Mỗi lần nhìn nó, anh lại nhớ về những năm tháng Trường Sơn đầy bom đạn và nghĩa tình đồng đội sâu nặng.


