Câu chuyện Chiếc xuồng chở lúa trong đêm
Những năm chiến tranh ác liệt, Vĩnh Hòa vừa là vùng sản xuất lúa gạo, vừa là địa bàn hoạt động của cách mạng. Địch thường xuyên phong tỏa các tuyến đường thủy, kiểm soát gắt gao việc vận chuyển lương thực nhằm cắt nguồn tiếp tế cho lực lượng cách mạng.
Mùa nước nổi năm ấy, một đơn vị bộ đội đang hoạt động trong vùng gặp khó khăn về lương thực. Nếu không tiếp tế kịp thời, anh em sẽ phải di chuyển khỏi địa bàn.
Nhận được tin, Chi bộ xã quyết định huy động bà con góp gạo cứu bộ đội.
Người góp một giạ.
Người góp vài lon.
Có gia đình vừa đủ ăn nhưng vẫn dành lại một phần để ủng hộ.
Chỉ sau vài ngày, số gạo quyên góp đã đầy mấy bao lớn.
Nhưng làm sao đưa được số gạo ấy đến nơi tập kết mới là chuyện khó.
Các bến sông đều có lính canh.
Xuồng ghe qua lại đều bị kiểm tra.
Sau nhiều lần bàn bạc, một lão nông trong xóm nghĩ ra kế hoạch táo bạo.
Ông chất đầy rơm lên chiếc xuồng ba lá cũ kỹ, bên dưới giấu những bao gạo đã được bọc kín.
Bề ngoài, chiếc xuồng chẳng khác gì một ghe chở rơm bình thường.
Đêm xuống, chiếc xuồng lặng lẽ rời bến.
Khi đi ngang trạm kiểm soát, một tên lính ra hiệu dừng lại.
Hắn dùng cây sào chọc vào đống rơm rồi hỏi:
— Chở gì vậy?
Ông lão bình tĩnh đáp:
— Chở rơm về làm thức ăn cho trâu mùa lũ.
Nhìn đống rơm cũ kỹ, tên lính tỏ vẻ chán nản rồi cho đi.
Chiếc xuồng tiếp tục len lỏi qua những con rạch nhỏ.
Gần sáng, số gạo được chuyển đến nơi an toàn.
Khi những bao gạo được đưa lên bờ, các chiến sĩ vô cùng xúc động.
Đó không chỉ là lương thực.
Đó là tình cảm, là niềm tin của nhân dân dành cho cách mạng.
Nhiều năm sau, người dân Vĩnh Hòa vẫn nhắc về chuyến xuồng chở lúa đặc biệt ấy. Không có tiếng súng, không có những trận đánh lớn, nhưng đó là một cuộc chiến âm thầm giữa lòng dân và sự phong tỏa của kẻ thù.
Trong thời hoa lửa, chính những con người bình dị, những chiếc xuồng nhỏ bé và những bao gạo nghĩa tình đã góp phần nuôi dưỡng phong trào cách mạng, giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng


