Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện chieensw đấu tại trung đoàn 673

Lào Cai14/05/2026Hảng A Lử (Xã Púng Luông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện kể thời hoa lửa của cụ Thào Sáy Súa

Trong ký ức của người dân vùng cao Mù Cang Chải, cụ Thào Sáy Súa là một trong những người từng đi qua những năm tháng “thời hoa lửa” đầy gian khó nhưng rất đỗi tự hào. Dáng người nhỏ gầy, nước da sạm nắng, đôi mắt đã đục màu thời gian, nhưng mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, giọng cụ vẫn rắn rỏi như tiếng khèn gọi bạn giữa núi rừng Tây Bắc.

Năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên Thào Sáy Súa khi ấy vừa tròn tuổi đôi mươi đã tình nguyện tham gia chiến đấu tại Trung đoàn 673. Không chỉ trực tiếp cầm súng, ông còn là Tổ trưởng chiến đấu du kích tại địa phương – người đứng ra tổ chức lực lượng, vận động bà con tham gia bảo vệ bản làng, giữ gìn tuyến đường chiến lược và tiếp tế cho bộ đội.

Địa bàn hoạt động của ông trải dài khắp vùng núi hiểm trở của tỉnh Nghĩa Lộ cũ: từ Tú Lệ, Mường Than đến Kim Nọi và những cánh rừng sâu của Mù Cang Chải. Đó là những nơi núi cao dựng đứng, đường đi chỉ là lối mòn men theo vách đá, mùa mưa đất nhão như cháo, mùa đông sương phủ trắng rừng.

Những năm ấy, bom đạn chưa trút trực tiếp nhiều xuống vùng cao như miền xuôi, nhưng cuộc chiến vẫn hiện hữu từng ngày. Các đội du kích phải bám bản, bám dân, canh gác các tuyến đường, bảo vệ kho lương thực, dẫn đường cho bộ đội hành quân qua núi. Ban ngày lao động sản xuất, ban đêm thay nhau tuần tra giữa rừng sâu lạnh buốt.

Cụ Sáy Súa thường kể rằng, có những đêm trời tối đen như mực, cả đội chỉ nhìn nhau qua ánh lửa đỏ lập lòe từ điếu thuốc lá cuốn bằng lá ngô khô. Mỗi người đeo bên mình khẩu súng, vài nắm cơm nếp và một con dao quắm. Có hôm hành quân liên tục nhiều ngày qua dốc đá, chân phồng rộp, áo quần ướt sũng vì mưa rừng nhưng không ai kêu ca.

Ở Kim Nọi, ông cùng lực lượng du kích từng nhiều lần tổ chức canh gác xuyên đêm để bảo vệ dân bản sơ tán. Tại Tú Lệ, ông tham gia dẫn đường cho các đơn vị bộ đội vượt núi an toàn. Còn ở Mường Than, ông cùng đồng đội vận động bà con góp gạo, nuôi quân, giữ vững tinh thần đoàn kết giữa lúc chiến tranh khó khăn nhất.

Điều khiến nhiều người kính phục ở cụ không chỉ là tinh thần gan dạ mà còn là uy tín với Nhân dân. Khi ấy, là Chủ tịch chiến đấu du kích, ông luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ nguy hiểm. Dân bản nghe ông vận động thì tin, bộ đội nhờ ông dẫn đường thì yên tâm. Ông hiểu từng con suối, từng cánh rừng, từng lối mòn xuyên núi như lòng bàn tay.

Chiến tranh đi qua, nhiều đồng đội của ông đã nằm lại nơi núi rừng Tây Bắc. Còn cụ Thào Sáy Súa trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, dựng xây bản làng. Nhưng trong ký ức của cụ, những năm tháng ở Trung đoàn 673 mãi là quãng đời không thể nào quên — quãng đời của tuổi trẻ, của lòng yêu nước và của tinh thần người dân vùng cao “sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử”.

Ngày nay, mỗi khi kể lại câu chuyện thời hoa lửa cho con cháu nghe, cụ vẫn nhắc đi nhắc lại một điều giản dị:

“Ngày ấy ai cũng nghèo, ai cũng khổ, nhưng không ai sợ. Chỉ mong đất nước hòa bình để con cháu sau này được sống yên vui.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn