Câu chuyện chiến tranh
Hồi đó ông còn trẻ lắm, tầm mười tám đôi mươi thôi, cũng nghịch ngợm như tụi bây bây giờ. Tự nhiên một ngày xách ba lô đi lính. Trong ba lô chẳng có gì nhiều, vài bộ đồ, cái bi đông nước với lá thư của mẹ.
Hồi đó ông còn trẻ lắm, tầm mười tám đôi mươi thôi, cũng nghịch ngợm như tụi bây bây giờ. Tự nhiên một ngày xách ba lô đi lính. Trong ba lô chẳng có gì nhiều, vài bộ đồ, cái bi đông nước với lá thư của mẹ.
Những ngày hành quân cực lắm. Đi bộ suốt, rừng thì rậm, đường thì lầy. Tối đến nằm đất ngủ, có hôm mưa ướt hết người. Nhưng vui cái là anh em trong đơn vị thân nhau lắm. Đói thì chia nhau củ sắn, khát thì chuyền nhau bi đông nước.
Ông nhớ nhất là thằng Hùng, bạn thân của ông. Nó hay nói chuyện tếu lắm. Có hôm đang ngồi gác đêm, nó quay sang nói nhỏ:
“Mai mốt hết chiến tranh tao về quê cưới vợ, mày nhớ qua ăn cưới nha.”
Ông cười, bảo: “Ờ, nhưng nhớ mời ăn nhiều thịt nha, chứ mấy năm nay tao thèm lắm rồi.”
Hai thằng cứ ngồi cười khúc khích giữa rừng như vậy.
Nhưng chiến tranh mà… đâu phải lúc nào cũng như mấy câu chuyện vui. Có những trận đánh căng lắm. Đạn nổ, đất đá bay tứ tung. Lúc đó chỉ biết ôm súng mà chạy, mà giữ vị trí thôi, chứ cũng chẳng kịp nghĩ gì nhiều.
Sau một trận như vậy, ông quay qua tìm thằng Hùng. Nhưng nó không còn trả lời ông nữa.
Tới bây giờ nghĩ lại, ông vẫn nhớ cái giọng cười của nó. Nhiều lúc ngồi một mình, cứ thấy như nó vẫn đang đâu đó bên cạnh.



