Câu chuyện chiến tranh — Ký ức một người lính ở Quảng Trị -NDC
ng Trần Xuân Trường sinh năm 1948 tại Quảng Bình. Khi mới 20 tuổi, ông nhập ngũ theo lệnh tổng động viên để ra trận trên chiến trường Quảng Trị—Gio Linh—Cẩm Lộ, nơi địch bắn phá ác liệt và trận mạc diễn ra khốc liệt suốt nhiều năm.
🔹 Tuổi trẻ lên đường nhập ngũ
Ông Trần Xuân Trường sinh năm 1948 tại Quảng Bình. Khi mới 20 tuổi, ông nhập ngũ theo lệnh tổng động viên để ra trận trên chiến trường Quảng Trị—Gio Linh—Cẩm Lộ, nơi địch bắn phá ác liệt và trận mạc diễn ra khốc liệt suốt nhiều năm.
Ông kể rằng những ngày đầu hành quân, đơn vị ông phải di chuyển từ sáng sớm đến chiều tối dưới mưa bom đạn liên tục. Trong những giây phút ấy, bản năng tồn tại cùng tình đồng đội là thứ giữ cho mọi người đứng vững.
🔹 Thoát chết trong gang tấc
Trong một trận đánh, khi đơn vị trú ẩn trong một hầm cũ, ông có cảm giác không an tâm và quyết định dẫn đồng đội rời đi tìm nơi khác. Không lâu sau, bom địch dội xuống đúng chỗ họ vừa rời, biến hầm ban đầu thành hố nước sâu — nếu ông và đồng đội còn ở đó thì có lẽ đã không thể sống sót.
Ở một tình huống khác, sau một ngày chiến đấu mệt mỏi, ông cho nhóm lính ngủ lại trên một ngọn đồi nhỏ để tránh đi vào vùng đồng trống dễ trở thành mục tiêu bom đạn. Chỉ 30 phút sau, khu vực đó bị máy bay địch ném bom dữ dội. Nhờ quyết định kịp thời, cả nhóm đã thoát nạn.
🔹 Khoảnh khắc nguy kịch và sống sót
Ông Trường còn kể lại rằng trong một trận chiến ở Cẩm Lộ (1969), ông bị nhiễm trùng nặng và hôn mê nhiều ngày, đến mức nhân viên y tế nghĩ ông đã chết, quấn ông trong vải chuẩn bị mang đi mai táng. Nhưng trong giây phút định mệnh ấy, một đồng đội nhìn thấy ngón tay ông hơi động đậy, và đúng lúc đó ông được cứu kịp thời. Sau khi được chăm sóc y tế, ông tỉnh lại vào ngày 27 tháng 7 1969, trở lại với cuộc sống.
Một lần khác, sau một trận chiến, ông đã ngủ lại cạnh bốn đồng đội đã hy sinh — một kỷ niệm khiến ông không bao giờ quên được hình ảnh những người anh em đã ngã xuống ngay cạnh mình.
🔹 Sau chiến tranh — sống vì đồng đội và cộng đồng
Sau khi phục vụ quân đội hơn 2 năm, vì sức khỏe yếu, ông Trường xuất ngũ năm 1971 với tỷ lệ thương tật 41 %, là thương binh hạng 3/4 và bị ảnh hưởng chất độc da cam. Dù mang thương tật, ông vẫn mang trong mình trách nhiệm với những đồng đội đã hy sinh.
Ông chuyển sang làm việc trong ngành ngân hàng rồi sau đó về sinh hoạt cộng đồng, dành thời gian giúp đỡ các gia đình khó khăn và nạn nhân chất độc da cam trong khu dân cư. Ông từng giữ nhiều vai trò như Phó Bí thư chi bộ, Trưởng khu dân cư, Chủ tịch Hội nạn nhân da cam nơi ông sống.
Gần 80 tuổi, ông Trường vẫn kể lại những ký ức ấy cho thế hệ trẻ, nhấn mạnh rằng ông luôn nhớ về đồng đội đã ngã xuống, và luôn xem việc xây dựng cộng đồng là một cách sống tiếp phần hy sinh của họ.



