CÂU CHUYỆN CHIẾN TRANH THỜI HOA LỬA CỦA ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN XUÂN HIỂN
Khi nghe đến hai tiếng “Hưng Yên”, nhiều người nghĩ ngay đến vùng đồng bằng trù phú, dòng sông Hồng nhẹ lướt. Nhưng Hưng Yên còn ghi dấu trong lịch sử bằng những trái tim kiên cường, dám hy sinh cho Tổ quốc. Trong số đó, em muốn kể về liệt sĩ Nguyễn Xuân Hiển, người con ưu tú của quê hương Văn Lâm, Hưng Yên.
Anh Nguyễn Xuân Hiển sinh năm 1953, quê quán xã Đại Đồng, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên. Đến khi chiến tranh lan rộng, anh quyết định nhập ngũ vào tháng 8 năm 1971. Khi ấy, Hiển mới khoảng mười tám tuổi, vẫn là một thanh niên trẻ đầy mơ ước. Nhưng giấc mơ bình yên của tuổi trẻ đã bị chiến tranh khắc sâu bằng khói lửa.
Hiển gia nhập Đại đội 13, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9, đơn vị đang chiến đấu tại mặt trận miền Đông Nam Bộ. Em hình dung Hiển, một chàng trai gốc Hưng Yên, rời làng Đại Đồng để đến một nơi xa lạ, mang theo lời hứa giữ gìn đất nước. Lúc ấy, lòng cậu chắc cũng đầy lo lắng, nhưng quyết tâm như ngọn lửa trong tim.
Trước mặt trận nguy hiểm, Hiển không chùn bước. Theo báo Quân đội nhân dân, anh đã chiến đấu dũng cảm tại chốt chặn Lộ 13, Đông Nam Tháp nước thuộc Đức Vinh 1, tỉnh Bình Long. Cuộc chiến khốc liệt, bom rơi, đạn nổ, nhưng tinh thần của người con Hưng Yên vẫn kiên định như cánh diều giữa bão. Ngày 27 tháng 7 năm 1972, anh Nguyễn Xuân Hiển hy sinh tại chốt chặn Lộ 13. Khi nghe tin, cả làng Đại Đồng, Hưng Yên như sững lại. Mẹ của anh, bà Vũ Thị Đào, phải nghe kể lại qua đồng đội của con vì không có mặt tại chiến trường. Nỗi đau mất mát ấy quá lớn, nhưng mẹ vẫn ngẩng cao đầu, tự hào về đứa con đã hy sinh cho đất nước.
Cái chết của Hiển không chỉ là mất mát cá nhân, mà là biểu tượng cho lòng yêu nước của thanh niên Hưng Yên thời chiến. Em nghĩ, khi một thanh niên như Hiển ngã xuống, hàng trăm người khác cũng sẽ được tiếp thêm niềm tin và ý chí. Tinh thần của anh lan tỏa sâu rộng, như ánh sáng nhỏ chiếu qua màn đêm khói lửa.
Mặc dù tuổi đời rất trẻ, Hiển đã gánh vác trách nhiệm lớn lao: bảo vệ non sông, bảo vệ đồng bào. Trong những ngày huấn luyện, những đêm canh gác, các đồng đội chắc hẳn nhìn thấy nơi anh ánh mắt khát vọng hòa bình — một thanh niên bình thường nhưng mang sứ mệnh của thời đại.
Khi chiến tranh qua đi, quê hương Hưng Yên vẫn nhớ đến anh. Những buổi lễ dâng hương tưởng niệm liệt sĩ, như ở tỉnh Hưng Yên, luôn nhắc nhở thế hệ mai sau về những người con anh dũng như Hiển.
Câu chuyện của anh Hiển cũng làm em suy nghĩ rất nhiều. Trong lớp, khi học Lịch sử, em thấy con số liệt sĩ khổng lồ – nhưng khi nhìn vào một cái tên như Nguyễn Xuân Hiển, em cảm nhận rõ hơn: đó không chỉ là số liệu, mà là một con người, với gia đình, ước mơ, và một nỗi đau chia ly.
Em tự hỏi: nếu em sinh cùng thời như anh Hiển, liệu em có dũng cảm như anh? Liệu em có quyết định rời quê Hưng Yên, rời gia đình để nhập ngũ, dù biết rất có thể mình sẽ không trở về? Suy nghĩ đó làm em trân trọng hơn hòa bình hôm nay.
Gia đình Hiển – đặc biệt là mẹ của anh – trở thành hình ảnh cao đẹp của những người mẹ liệt sĩ Hưng Yên. Bà Đào đã giữ niềm tin, giữ hình ảnh con trai trong lòng, dù chỉ biết tin con qua lời kể. Tình mẫu tử ấy, tình đất nước ấy, là nguồn cảm hứng lớn cho em và bao bạn trẻ khác.
Chiến tranh là thử thách khắc nghiệt, nhưng cũng là nơi lửa tinh thần được thử. Hiển đã cho thấy rằng ngay cả một thanh niên bình thường cũng có thể trở thành anh hùng. Sự hy sinh của anh không là vô nghĩa: nó là viên gạch xây lên nền độc lập, là lời nhắc nhở về trách nhiệm của các thế hệ tiếp theo.
Từ câu chuyện của liệt sĩ Nguyễn Xuân Hiển, em học được rằng mỗi người dù nhỏ bé cũng có thể góp phần thay đổi lịch sử. Em cũng học được lòng yêu nước, lòng biết ơn và tinh thần hy sinh cao cả. Em quyết tâm học thật giỏi, sống thật tốt để không phụ lòng những người như Hiển đã ngã xuống.
Khi em về thăm quê Hưng Yên, đi qua làng Đại Đồng, trong lòng em dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Những cánh đồng lúa xanh ngắt hôm nay, những mái nhà yên bình, là những gì anh Hiển và đồng đội của anh chiến đấu để bảo vệ.
Câu chuyện thời chiến tranh hoa lửa ở Hưng Yên, qua thân phận của một người con như Hiển, không chỉ là một bài học lịch sử. Đó là lời nhắc nhở cho mỗi học sinh như em: hòa bình là món quà vô giá, và chúng ta có trách nhiệm giữ gìn nó. Anh Nguyễn Xuân Hiển – liệt sĩ quê Văn Lâm, Hưng Yên – sẽ luôn sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ hôm nay.



