Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN: "CHO TÔI GẶP LẠI TÔI THỜI TRẺ"

câu chuyện về một Cựu thanh niên xung phong gặp lại bản thân 60 năm về trước qua bức ảnh

Lâm Đồng04/05/2026Nguyễn Văn Thi (Đoàn xã Kiến Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN: "CHO TÔI GẶP LẠI TÔI THỜI TRẺ"

CÂU CHUYỆN: "CHO TÔI GẶP LẠI TÔI THỜI TRẺ"

Trong căn phòng làm việc của Đoàn Thanh niên xã Kiến Đức một buổi chiều nắng nhạt, bác Chu Thế Cừ ngồi đối diện tôi. Ở tuổi 82, người cựu chiến binh ấy vẫn giữ được phong thái ung dung, nho nhã của một người thầy giáo dạy Văn sau khi rời quân ngũ. Bác đến tìm chúng tôi không phải vì việc riêng, mà để đau đáu về một nơi sinh hoạt cho những người đồng đội cũ – một Hội cựu Thanh niên xung phong, nơi để những mái đầu bạc có thể ngồi lại bên nhau, sưởi ấm những ký ức của một thời hoa lửa.

Trong lúc trò chuyện, bác khẽ khàng rút từ trong túi áo ngực ra một tấm hình thẻ cũ kỹ, đã sờn lòng theo năm tháng. Bác bảo: “Đây là hình bác chụp ở chiến trường năm 1966 đó cháu”.

Tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu, nhòe mờ bởi thời gian nhưng vẫn không giấu được nét cương trực, đôi mắt sáng đầy hoài bão của chàng thanh niên 22 tuổi giữa chiến trường ác liệt năm ấy. Nhìn tấm ảnh, lòng tôi chợt trào dâng một ý nghĩ: Phải làm điều gì đó để những ký ức này không còn mờ đục. Tôi bảo bác: “Bác ơi, bác thông cảm đợi con một chút nhé, con có điều bất ngờ này dành tặng bác”.

Tôi vội vàng scan lại bức ảnh, đôi tay lướt nhanh trên bàn phím. Nhờ sự hỗ trợ của Trí tuệ nhân tạo (AI), từng đường nét mờ nhạt dần trở nên rõ nét, sắc đen trắng cũ kỹ được khoác lên màu áo xanh của người lính, màu da của sự sống, của tuổi trẻ.

Khi bức ảnh phục dựng hoàn thành, tôi xoay màn hình điện thoại về phía bác.

Căn phòng bỗng chốc trở nên yên lặng đến lạ kỳ. Bác Cừ – người thầy giáo dạy Văn vốn chẳng bao giờ thiếu từ ngữ để diễn đạt cảm xúc – lúc ấy lại đứng sững lại. Đôi bàn tay gầy guộc của bác run run chạm vào màn hình. Bác nhìn sâu vào đôi mắt của chính mình sáu mươi năm về trước.

Một phút. Hai phút. Khoảng lặng ấy sâu thẳm như một thước phim quay chậm trở về những ngày đêm băng rừng lội suối, những trận bom rơi đạn lạc và cả những nụ cười lạc quan giữa gian khổ. Đôi mắt người lính già bắt đầu rưng rưng, nhòa đi vì xúc động.

Mãi một lúc sau, bác mới khẽ thốt lên, giọng nghẹn lại: “Cảm ơn các cháu… Cảm ơn các cháu thật nhiều vì đã cho bác gặp lại chính mình của thời trẻ”.

Câu nói ấy của bác cứ vang vọng mãi trong tâm trí tôi. Hóa ra, điều bất ngờ mà tôi định dành cho bác lại trở thành một bài học lớn lao cho chính bản thân tôi. Công nghệ có thể tân tiến, nhưng giá trị cốt lõi nhất vẫn là tình người, là sự trân trọng đối với những người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho mảnh đất này.

Ngày hôm ấy, tại văn phòng Đoàn xã Kiến Đức, tôi không chỉ phục dựng một bức ảnh, mà tôi đã được chứng kiến sự hội ngộ diệu kỳ giữa hai thế hệ: Một người lính già tóc bạc và một chàng trai tuổi đôi mươi tràn đầy lý tưởng – cả hai, đều là bác Chu Thế Cừ.

Chuyện kể từ: Đoàn Thanh niên xã Kiến Đức

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN: "CHO TÔI GẶP LẠI TÔI THỜI TRẺ" | Câu chuyện thời hoa lửa