Bài viết

Câu chuyện: "Chút muối chia đôi"

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: "Chút muối chia đôi"

Ông tôi kể ,năm 1970, đơn vị ông hành quân qua vùng biên giới Việt - Lào. Rừng thiêng nước độc, sốt rét rừng hoành hành, nhưng cái đáng sợ nhất lại là đói. Đơn vị đã ba ngày liền không có gạo, chỉ ăn củ mài và rau rừng. Anh em ai cũng lả đi vì thiếu muối, tay chân bủn rủn, không buồn cầm súng.

Một hôm, trinh sát tìm được một nắm muối trắng giấu trong hốc đá, có lẽ của quân ta để lại từ trước. Chỉ có một nắm nhỏ thôi, nhưng đó là "báu vật". Đại đội trưởng không chia cho từng người mà đổ vào một ca nước lớn, nấu thành nước muối loãng, rồi cho anh em chuyền tay nhau uống.

Đến lượt ông, ông chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ, rồi nhường cho cậu lính trẻ nhất đơn vị, quê tận Thái Bình, người đang sốt rét li bì. Cậu lính ấy uống xong, mắt rơm rớm: "Cháu muốn sống để về xin mẹ bát nước mắm, thèm mặn quá chú ơi!".

Câu chuyện về chút muối chia đôi năm ấy là động lực giúp đơn vị vượt qua cái đói, tiếp tục hành quân và chiến đấu. Cậu lính trẻ sau này đã trở về, và mỗi lần gặp nhau, hai người lại rơm rớm nước mắt nhớ về nắm muối quý hơn vàng trong rừng thẳm.

Tên tác giả:Lê Phương Linh.

Lớp 11A2.

Địa chỉ :Trường THPT A Thanh Liêm ,Xã Thanh Bình-Tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn