Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN: CÔ GÁI GÓC NÚI PHOONG – NGỌN LỬA Ở LÀO CAI

CÔ GÁI GÓC NÚI PHOONG – NGỌN LỬA Ở LÀO CAI

Lào Cai05/12/2025An Thị Ngư (Chi đoàn trường mầm non Lao Chải - xã Tả Van)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1970, vùng biên cương Lào Cai luôn trong tình thế căng thẳng. Ở xã Nậm Sáng có cô gái người Mông tên Phoong, mới 18 tuổi nhưng đã sớm gia nhập đội dân quân tự vệ biên giới.

Một buổi tối đầu xuân, bản Nậm Sáng bị sương mù dày đặc. Phoong đang trực gác thì thấy ánh lửa lập loè từ xa — đó là tín hiệu của trinh sát báo về: Có nhóm lạ vượt biên, đang men theo khe núi tiến vào bản.

Phoong lập tức thổi còi báo động. Đội dân quân chỉ kịp mang theo súng kíp và đèn pin. Gió núi thổi hun hút, sương phủ trắng như khói. Cả đội chia làm hai hướng tiếp cận khe đá Kha Chu — nơi được xem là yết hầu của bản.

Phoong cầm khẩu súng kíp, tiến lên đầu. Cô bé sợ nhưng không lùi. Tiếng chân lạ vang lên mỗi lúc một gần. Khi bóng người xuất hiện, Phoong hét lớn:
“Đứng lại! Đây là đất Việt Nam!”

Kẻ xâm nhập nổ súng trước. Bên khe núi hẹp, tiếng súng dội vang rợn người. Phoong bị mảnh đá văng trúng vai nhưng vẫn bình tĩnh giữ vị trí, bắn trả từng phát chính xác. Trong màn sương mù đặc quánh, cô đã giữ chốt đúng 30 phút — đủ để dân bản sơ tán và bộ đội biên phòng kịp thời tăng cường.

Khi lực lượng của ta áp sát, nhóm xâm nhập bỏ chạy. Phoong ngồi bệt xuống đất, tay run vì lạnh, vai rớm máu nhưng mắt vẫn sáng quắc như ngọn lửa.

Chỉ huy đồn biên phòng đặt tay lên vai cô:
“Hôm nay, bản Nậm Sáng được yên là nhờ con.”

Phoong cúi đầu, nụ cười hiền.
Từ đó, người dân gọi cô là “Ngọn lửa khe Kha Chu” — biểu tượng của lòng quả cảm giữa biên cương Lào Cai thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn