Bài viết

Câu chuyện : cô gái mở đường

Bắc Ninh07/04/2026lê thị hằng (Liên Bão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện : cô gái mở đường

( tác giả : lê thị hằng –THPT Tiên Du số 1)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, tuyến đường Trường Sơn trở thành mạch máu giao thông quan trọng nối liền hậu phương với tiền tuyến. Ở nơi đó, không chỉ có những người lính chiến đấu mà còn có những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, san lấp hố bom, đảm bảo cho từng chuyến xe được an toàn. Trong số họ, có một cô gái trẻ mà câu chuyện của cô đã để lại nhiều xúc động.

Cô còn rất trẻ, mới mười tám đôi mươi, rời quê hương với mái tóc còn thơm mùi nắng gió đồng quê. Gia đình nghèo nhưng giàu tình yêu thương, ngày tiễn con lên đường, mẹ chỉ kịp nắm tay dặn dò: “Đi mạnh giỏi con nhé, đất nước cần thì con cứ đi.” Câu nói giản dị ấy đã trở thành động lực để cô vượt qua mọi khó khăn nơi chiến trường.

Công việc của cô và đồng đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá, từng trận bom dội xuống xé nát mặt đường. Ban đêm, khi tiếng bom vừa ngớt, họ lại lao ra tuyến lửa, san đất, lấp hố, dẫn đường cho xe qua. Có những lúc đất đá còn nóng rực, khói bom vẫn chưa tan, nhưng họ vẫn làm việc không ngừng nghỉ. Trong bóng tối, ánh đèn pin le lói cùng những tiếng gọi nhau khẩn trương đã trở thành hình ảnh quen thuộc.

Cô gái ấy luôn là người xung phong đi trước. Dù công việc nặng nhọc, nguy hiểm, cô chưa bao giờ lùi bước. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh cô nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng và nụ cười luôn nở trên môi. Giữa chiến trường khốc liệt, nụ cười ấy như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người.

Một đêm nọ, sau một trận bom lớn, con đường bị cày xới nghiêm trọng. Nếu không kịp sửa chữa, đoàn xe tiếp viện sẽ không thể đi qua. Nhận nhiệm vụ, cô cùng đồng đội nhanh chóng có mặt. Trong lúc đang san lấp hố bom, bất ngờ máy bay địch quay lại. Tiếng còi báo động vang lên, mọi người vội tìm chỗ trú ẩn. Nhưng ở giữa con đường dang dở, cô gái ấy vẫn cố gắng hoàn thành nốt phần việc của mình. Một tiếng nổ lớn vang lên… Khi đồng đội chạy tới, cô đã nằm đó, thân mình phủ đầy đất đá.

Sự hi sinh của cô khiến tất cả lặng đi. Không ai nói thành lời, chỉ có những giọt nước mắt âm thầm rơi giữa đêm tối. Con đường hôm ấy vẫn được thông xe, những chuyến hàng vẫn tiếp tục lăn bánh vào Nam. Nhưng từ đó, mỗi lần đi qua đoạn đường ấy, đồng đội lại nhớ về cô – cô gái nhỏ bé đã ngã xuống để giữ cho con đường được sống.

Câu chuyện về cô gái mở đường không chỉ là một câu chuyện buồn, mà còn là bản anh hùng ca về tuổi trẻ Việt Nam thời chiến. Ở họ có lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hi sinh cao cả. Họ sống giản dị nhưng lí tưởng lại vô cùng lớn lao: sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho đất nước.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện như thế vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực. Bởi mỗi con đường ta đi hôm nay đều được đánh đổi bằng máu vì tuổi xuân của biết bao người đi trước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn