Câu chuyện: “Cô gái mở đường” (2)
Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ để giữ cho mạch máu giao thông không bị gián đoạn.
Một trong số đó là Nguyễn Thị Lan, cô gái mới tròn 18 tuổi, rời quê hương để lên đường làm nhiệm vụ. Công việc của Lan là san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Mỗi ngày, bom rơi đạn nổ, đất đá vùi lấp con đường vừa mở xong.
Có lần, sau một trận bom lớn, con đường bị phá nát hoàn toàn. Trong khi mọi người còn e dè vì sợ bom nổ chậm, Lan đã xung phong lao ra trước. Cô cầm xẻng, đào từng nhát đất, vừa làm vừa hát để động viên đồng đội.
Bất ngờ, một quả bom chưa nổ nằm ngay gần đó. Tất cả hô lớn bảo Lan lùi lại, nhưng cô chỉ cười:
"Nếu mình không làm, xe không qua được. Các anh ngoài kia đang chờ."
Lan tiếp tục làm việc. Nhờ sự dũng cảm của cô và đồng đội, con đường được thông đúng giờ, đoàn xe kịp tiếp tế cho chiến trường.
Sau này, Lan hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ. Nhưng hình ảnh cô gái nhỏ bé, kiên cường giữa mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng của một thế hệ “thời hoa lửa”.



