Câu chuyện cô gái Thanh niên xung phong với những thời oanh liệt
Người cô gái ấy! cùng với tiếng gọi của Tổ quốc

Nguyễn Thị Hoàn Mỹ sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền Trung đầy nắng gió. Tuổi thơ của cô gắn với những ngày theo mẹ ra đồng, những buổi tối học bài dưới ánh đèn dầu leo lét. Nhưng chiến tranh đã sớm khiến cô trưởng thành. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, Hoàn Mỹ không chút do dự, viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, khi vừa tròn đôi mươi. Những năm tháng ấy, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam, cũng là nơi thử thách ý chí và lòng dũng cảm của biết bao con người. Hoàn Mỹ được phân công vào một đơn vị làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và đảm bảo giao thông thông suốt. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng luôn cận kề với cái chết. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá nhão nhoẹt, cả tiểu đội vẫn phải lao ra đường, dùng cuốc xẻng san lấp những hố bom vừa bị đánh phá. Ánh đèn pin yếu ớt chập chờn trong màn đêm, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mỗi lần còi báo động vang lên, mọi người lại lao vào hầm trú ẩn, rồi khi im tiếng bom, lại tiếp tục công việc dang dở. Hoàn Mỹ luôn là người xung phong đi đầu, đôi bàn tay chai sạn nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin. Một lần, trong trận bom ác liệt, một đoạn đường vừa được sửa xong lại bị đánh phá dữ dội. Một đồng đội của cô bị thương nặng, nằm giữa đoạn đường đầy đất đá. Không kịp suy nghĩ, Hoàn Mỹ lao ra giữa làn bom đạn, kéo đồng đội vào nơi an toàn. Đất đá văng tung tóe, khói bụi mịt mù, nhưng cô vẫn kiên quyết không buông tay. Khi đưa được đồng đội vào hầm, cả người cô bê bết bùn đất, nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến lạ thường. Sau trận đó, Hoàn Mỹ bị thương ở vai do mảnh bom, nhưng cô nhất quyết không rời đơn vị. Cô nói giản dị: “Đường còn chưa thông, xe chưa qua được, em chưa thể nghỉ.” Câu nói ấy khiến ai cũng lặng đi. Với cô, nhiệm vụ không chỉ là công việc, mà là trách nhiệm thiêng liêng với Tổ quốc. Những năm tháng chiến tranh dần lùi xa, nhưng hình ảnh cô gái thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hoàn Mỹ vẫn sống mãi trong ký ức đồng đội: một con người bình dị mà kiên cường, giàu lòng dũng cảm và đầy tình yêu nước. Câu chuyện của cô không chỉ là ký ức về một thời bom đạn, mà còn là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam – dám sống, dám cống hiến và sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



