CÂU CHUYỆN CÓ THẬT VỀ NHỮNG ANH HÙNG TRONG TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn là con đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Ngày đêm, bom đạn của kẻ thù trút xuống dữ dội nhằm cắt đứt con đường chi viện cho chiến trường.
Trên con đường ấy, có những người lính lái xe rất đặc biệt. Xe của họ không có kính, không phải vì xe kém chất lượng, mà vì bom đạn đã làm vỡ kính, làm cong méo cả thân xe. Nhưng những người lính vẫn tiếp tục lái xe ra trận.
Ngồi trong buồng lái không kính, họ phải đối mặt trực tiếp với gió, mưa, bụi và cả mảnh bom. Gió tạt thẳng vào mặt, bụi đường phủ trắng mái tóc, mưa xối ướt áo quần. Nhưng họ không than vãn, không sợ hãi, mà coi đó là điều quen thuộc của người lính Trường Sơn.
Dọc đường hành quân, họ gặp nhau trong những lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi. Bữa ăn chỉ có cơm nắm, rau rừng, nước suối, nhưng tiếng cười vẫn vang lên giữa bom đạn. Tình đồng đội gắn bó đã giúp họ vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.
Dù xe không kính, không đèn, thậm chí không có cả mui che, nhưng điều quan trọng nhất là trong xe luôn có một trái tim yêu nước nóng hổi. Họ lái xe bằng niềm tin tất thắng, với một mục tiêu duy nhất: đưa hàng ra tiền tuyến kịp thời.
Có những người đã ngã xuống trên cung đường Trường Sơn. Có những người trở về với vết thương trên thân thể. Nhưng tất cả họ đều là anh hùng, bởi chính sự dũng cảm và lạc quan của họ đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Ngày nay, con đường Trường Sơn năm xưa đã trở thành đường Hồ Chí Minh rộng lớn, thẳng tắp. Nhưng hình ảnh tiểu đội xe không kính vẫn sống mãi trong lòng các thế hệ học sinh như biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chống Mỹ: giản dị, kiên cường và đầy lý tưởng.



