CÂU CHUYỆN CÓ THẬT VỀ NHỮNG NGƯỜI LÍNH XE TĂNG 707 – LỮ ĐOÀN 203
Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết liệt. Quân ta tiến công mạnh mẽ vào Sài Gòn từ nhiều hướng, trong đó có hướng Thủ Đức, nơi địch bố trí lực lượng phòng thủ dày đặc nhằm chặn bước tiến của quân giải phóng.
Trên hướng tiến công này, xe tăng số hiệu 707, thuộc Lữ đoàn 203, được giao nhiệm vụ mở đường, yểm trợ cho bộ binh đánh chiếm các vị trí quan trọng của địch. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, bởi địch còn nhiều vũ khí mạnh và chống trả quyết liệt.
Khi tiến vào địa bàn Thủ Đức, xe tăng 707 liên tục bị hỏa lực địch bắn phá. Bom đạn nổ dồn dập, khói lửa mù mịt. Nhưng kíp xe vẫn kiên cường bám trụ, quyết không lùi bước, tiếp tục chiến đấu để bảo vệ đội hình tiến công phía sau.
Trong trận chiến ác liệt ấy, từng người lính trên xe tăng 707 lần lượt bị thương và hi sinh. Dù vậy, những người còn lại vẫn chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Không ai rời vị trí, không ai bỏ nhiệm vụ, tất cả đều giữ vững tay súng, quyết tâm hoàn thành mệnh lệnh được giao.
Cuối cùng, xe tăng 707 bị địch bắn cháy. Toàn bộ kíp xe đã anh dũng hi sinh, để lại chiếc xe tăng nằm lại giữa chiến trường Thủ Đức như một minh chứng bi tráng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của người lính xe tăng Việt Nam.
Sự hi sinh của kíp xe tăng 707 đã góp phần quan trọng làm suy yếu tuyến phòng thủ của địch, tạo điều kiện cho các mũi tiến công khác tiếp tục thẳng tiến vào trung tâm Sài Gòn, góp phần làm nên thắng lợi hoàn toàn của ngày 30/4/1975.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về xe tăng 707 vẫn được nhắc lại như một khúc tráng ca thầm lặng. Đó là sự hi sinh không ồn ào, nhưng vô cùng lớn lao của những người lính đã ngã xuống ngay trước giờ toàn thắng.



