Câu chuyện Cô y tá trẻ
CÔ Y TÁ TRẺ
Năm 1971, tại một trạm quân y giữa rừng Trường Sơn có cô y tá trẻ tên Hòa mới ngoài hai mươi tuổi. Công việc của cô là chăm sóc thương binh từ các mặt trận chuyển về. Trạm quân y nhỏ bé dựng dưới tán rừng nhưng lúc nào cũng đông bệnh nhân. Ngày nào cô Hòa cũng tất bật băng bó vết thương, phát thuốc và động viên các chiến sĩ. Có những đêm thương binh đưa về quá nhiều, cô thức trắng để chăm sóc mọi người. Một chiến sĩ bị thương nặng nắm tay cô hỏi: – Liệu tôi có trở lại đơn vị được không? Cô Hòa mỉm cười động viên: – Anh phải cố lên, đồng đội còn chờ anh ngoài mặt trận. Lời nói nhẹ nhàng ấy khiến nhiều thương binh có thêm nghị lực vượt qua đau đớn. Một đêm mưa lớn, trạm quân y bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Mọi người vội chuyển thương binh xuống hầm trú ẩn. Giữa khói bụi mù mịt, cô Hòa vẫn chạy đi chạy lại dìu từng người bị thương xuống nơi an toàn. Một tiếng nổ lớn vang lên làm đất đá đổ xuống cửa hầm. Dù bị thương ở tay, cô vẫn tiếp tục chăm sóc bệnh nhân. Người chỉ huy xúc động nói: – Đồng chí nghỉ đi để băng bó vết thương của mình trước. Cô lắc đầu: – Các anh bị nặng hơn em nhiều. Sau trận bom, trạm quân y bị hư hỏng nặng. Nhưng ngay hôm sau, cô Hòa cùng đồng đội lại dựng lán mới để tiếp tục cứu chữa thương binh. Trong mắt các chiến sĩ, cô y tá trẻ giống như người chị luôn mang lại niềm tin và sự ấm áp giữa chiến tranh khốc liệt. Ngày hòa bình lập lại, nhiều cựu chiến binh đã tìm về thăm cô Hòa để nói lời cảm ơn. Họ không quên người y tá năm xưa đã tận tình chăm sóc mình giữa những tháng ngày bom đạn. Bài học rút ra:
Lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng luôn là những phẩm chất cao đẹp cần được trân trọng và noi theo.


