Câu chuyện: Còn đất là còn làng, còn làng là còn mình
“Còn đất là còn làng, còn làng là còn mình.”
Trong những năm tháng khói lửa phủ kín quê hương Nghệ Tĩnh, khi đất trời còn oằn mình dưới gót giày xâm lược, ở xã Đồng Bàn, huyện Thạch Hà có một người thanh niên tên là Bùi Mơn – người mà dân làng nhắc đến với tất cả sự kính trọng và thương tiếc.
Bùi Mơn không phải là người học cao, cũng chẳng phải con nhà quyền thế. Anh sinh ra từ ruộng đồng, lớn lên giữa tiếng gió Lào rát bỏng và những mùa đói khát triền miên. Nhưng trong trái tim anh, tình yêu quê hương lại cháy lên dữ dội hơn bất cứ ngọn lửa nào.
Khi phong trào tự vệ lan rộng, Bùi Mơn không ngần ngại gia nhập đội tự vệ xã. Anh cùng đồng đội canh gác làng, bảo vệ cán bộ, chuyển thư từ, vũ khí trong đêm tối. Những con đường làng quen thuộc bỗng trở thành chiến tuyến âm thầm. Mỗi bước chân anh đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng anh chưa từng lùi bước.
Người dân Đồng Bàn vẫn nhớ hình ảnh anh – gầy gò nhưng rắn rỏi, ánh mắt luôn sáng lên niềm tin. Anh thường nói:
“Còn đất là còn làng, còn làng là còn mình.”



