Bài viết

Câu chuyện còn đó của bà

Ninh Bình11/05/2026Phạm Chính Đình (10a6)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà tôi ngày xưa là dân quân đó, hồi kháng chiến chống Mỹ ấy. Hồi đó bà còn ở tuổi đôi mươi. Mà thời đó khổ lắm, máy bay Mỹ nó bay vù vù trên đầu suốt ngày, thả bom ầm ầm, nghe cái là phải chạy xuống hầm trú ẩn liền. Hầm thì chật hẹp, tối thui, ở dưới đó nghe tiếng bom nổ mà đất rung bần bật. Bà bảo là hồi đó bà cũng gan lắm, nhưng mà nhiều lúc sợ chứ , sợ bom nó trúng hầm là tiêu luôn.Cái thời đó ăn uống gì đâu, có bữa đói bữa no. Có hôm được bữa cháo loãng với ít rau , có hôm chẳng có gì bỏ bụng, phải nhịn đói mà đi làm nhiệm vụ. Bà bảo đói quá thì uống nước cho đỡ cồn cào, rồi lại xuống hầm trú bom tiếp. Tối đến nằm dưới hầm, tối om, nghe tiếng súng tiếng pháo xa xa, trong bụng đói meo, chẳng biết sáng mai có còn sống mà thấy mặt trời không nữa. Nhiều người cùng đơn vị với bà hồi đó đã hy sinh rồi, tuy nhiên bà phải gạt bỏ qua nỗi buồn để có thể vận chuyển đạn dược cho các binh sĩ.Bây giờ bà già rồi, giờ bà chỉ làm những việc như trồng rau,đồng áng...nhưng sâu trong nội tâm bà thì thời hoa lửa đó là 1 kí ức buồn vui lẫn lộn. Nghe mà thấy thương cả thế hệ cha anh đã hy sinh để cho mình được sống yên bình như bây giờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn