Câu chuyện: “Con đường ra biển của cô gái Đất Đỏ”
Buổi chiều ở Đất Đỏ, gió từ biển thổi vào mang theo mùi mặn mòi quen thuộc. Võ Thị Sáu khi ấy mới mười bảy tuổi, mái tóc cột cao, chiếc khăn rằn vắt ngang vai. Dù đang là tù nhân bị áp giải ra cầu tàu để đưa đi Côn Đảo, cô vẫn giữ dáng đứng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Lính áp giải ngạc nhiên: ít ai ra đảo trong tình trạng bình thản như vậy. Nhưng Sáu thì khác. Trong tim cô, nỗi sợ chưa bao giờ đủ lớn để làm mờ đi niềm tin.
Khi chiếc ca nô chạy giữa biển khơi, một tên lính hỏi bằng giọng giễu cợt:
“Cô gái nhỏ, sợ không?”
Sáu mỉm cười:
“Biển đẹp vậy, sợ chi? Với lại… tôi ra đảo chứ có phải rời đất nước đâu.”
Câu trả lời khiến cả khoang im lặng. Có người lính trẻ, mới nhập ngũ, khẽ cúi đầu. Anh nghĩ đến gia đình mình ở tận nước Pháp xa xôi và bất giác tự hỏi: “Sao cô bé này lại mạnh mẽ hơn cả những người đàn ông chúng ta?”
Đêm đầu tiên ở Côn Đảo, gió thổi qua song sắt. Một bạn tù hỏi:
“Sáu, mai chắc họ sẽ tra khảo dữ lắm đó.”
Cô đáp, giọng nhẹ như hơi thở:
“Miễn lòng mình không đổi, họ làm gì được mình?”
Những ngày sau đó, trong chuồng cọp, trong những giờ tra khảo, tiếng hát của Sáu vẫn vang. Không hát để thách thức mà để giữ mình đứng vững. Mỗi khi cất tiếng, cô như nhìn thấy quê nhà sau rặng phi lao, thấy đồng đội còn chiến đấu và tin rằng đất nước rồi sẽ tự do.
Với những người từng nghe tiếng hát ấy, Võ Thị Sáu không phải tù nhân — mà là ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt.



