Bài viết

Câu chuyện: Con đường trong sương sớm

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một con đường nhỏ nối từ làng Tiên Sơn ra cánh đồng lớn. Trong những năm chiến tranh, con đường ấy thường bị bao phủ bởi sương sớm dày đặc, trở thành tuyến vận chuyển quan trọng của dân công và bộ đội.

Anh Quân và chị Mai là hai người thường xuyên đi trên con đường đó. Họ không phải là người thân, nhưng lại gắn bó như những đồng chí thân thiết. Mỗi sáng sớm, khi trời còn chưa rõ mặt người, họ đã cùng nhau gùi hàng, bước nhanh trong làn sương trắng xóa.

Có những ngày, sương dày đến mức không nhìn thấy lối đi. Nhưng họ vẫn tiến bước, dựa vào kinh nghiệm và niềm tin vào nhau. Anh Quân đi trước, dò đường; chị Mai theo sau, giữ vững nhịp bước. Không ai nói nhiều, nhưng từng bước chân đều chắc chắn.

Một buổi sáng, khi đang trên đường, họ nghe thấy tiếng động lạ phía trước. Cả hai lập tức dừng lại. Anh Quân ra hiệu im lặng, rồi nhẹ nhàng dẫn chị Mai rẽ vào lối nhỏ, tránh được nguy hiểm. Sau đó, họ vẫn tiếp tục hành trình, như chưa có gì xảy ra.

Chị Mai khẽ nói:
“Nếu chỉ có một mình, chắc tôi đã quay lại rồi…”

Anh Quân mỉm cười:
“Nhưng mình đâu có đi một mình.”

Câu nói ấy khiến chị Mai thấy lòng ấm lại. Trong những ngày gian khó, điều giữ họ đi tiếp không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sự đồng hành – một dạng sức mạnh không nhìn thấy, nhưng vô cùng vững chắc.

Sau này, khi hòa bình lập lại, con đường nhỏ ấy đã được mở rộng, không còn sương mù dày đặc như xưa. Người qua lại đông hơn, cuộc sống nhộn nhịp hơn. Nhưng với những người từng đi qua những buổi sớm mù sương ấy, con đường vẫn mang một ý nghĩa rất riêng.

Đó là con đường của ý chí, của tinh thần chiến đấu bền bỉ – nơi những con người bình dị đã cùng nhau bước qua gian khó, không phải bằng sức mạnh lớn lao, mà bằng lòng kiên định và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn