Câu chuyện: “Con đường Trường Sơn sang nước bạn Lào”
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tình đoàn kết giữa Việt Nam và Lào đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của hai dân tộc cùng chung chiến hào chống kẻ thù. Máy bay địch ngày đêm ném bom xuống các tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí của bộ đội Việt Nam và lực lượng Pathet Lào. Nhiều bản làng bị cháy rụi, người dân phải sơ tán vào rừng sâu. Một buổi tối, hai nhóm bộ đội Việt Nam và Lào gặp nhau trong rừng sau trận càn quét. Họ vừa đói vừa bị thương nặng.
Từ hôm đó, hai đội quân Lào và Việt Nam trở thành người người đồng đội đội trên tuyến đường Trường Sơn. Anh thuộc từng con suối, từng vách đá và những lối đi bí mật xuyên rừng già. Ban ngày mọi người ẩn mình dưới tán cây, ban đêm mới vượt núi chuyển hàng. Có lần, đoàn vận tải bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Trong lúc nguy cấp, anh Hù đã dẫn bộ đội men theo một hang đá ngầm để thoát khỏi vòng vây. Nhưng khi quay lại cứu những bao gạo còn sót lại, anh bị mảnh bom làm bị thương ở lưng.
Dù đau đớn, anh vẫn nói: “Còn đường tiếp tế là còn hy vọng chiến thắng.”
Tinh thần dũng cảm ấy khiến bộ đội Lào vô cùng cảm phục. Đồng bào hai nước cùng nhau đào hầm, gùi đạn, cứu thương và bảo vệ tuyến đường chiến lược giữa núi rừng Lào. Năm 1975, chiến tranh kết thúc. Đất nước Việt Nam hoàn toàn giải phóng, còn nước Lào cũng giành được độc lập tự do.
Ngày chia tay, những người lính Việt Nam ôm chầm lấy nhau giữa núi rừng Trường Sơn. Không ai nói nên lời, chỉ có tiếng suối chảy và tiếng gió rừng như thay lời của tình đoàn kết Việt – Lào.
Nhiều năm sau, người dân trong bản vẫn kể cho con cháu nghe về chàng trai ấy, người đã góp sức bảo vệ con đường huyết mạch giữa hai dân tộc anh em trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.



