CÂU CHUYỆN CŨ
Chiến tranh vẫn luôn đi cùng với sự mất mát và đau thương. Đó là điều không thể tránh khỏi của cuộc chiến khốc liệt. Có người từng nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương nhưng sự thật thì nỗi đau vẫn luôn ở đó chỉ là tạm thời bị lãng quên.
Chiến tranh vẫn luôn đi cùng với sự mất mát và đau thương. Đó là điều không thể tránh khỏi của cuộc chiến khốc liệt. Có người từng nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương nhưng sự thật thì nỗi đau vẫn luôn ở đó chỉ là tạm thời bị lãng quên. Ngoài cửa sổ, mưa rơi nặng hạt, lẫn vào màn sương xám xịt của buổi chiều đông. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn khiến bao kí ức cũ của bà Nguyễn Thị Riểu lại ùa về.
Bà là thân nhân của một vị liệt sĩ đã từng tham gia trong hai cuộc chống Pháp và chống Mỹ. Bà kể lại rằng chồng bà từ năm 14 tuổi đã tham gia lực lượng du kích của địa phương. Cái tuổi mà giờ chỉ cần lo ăn, lo uống,cắp sách đến trường nhưng thời bấy giờ thì làm gì có chuyện như thế xảy ra. Dù còn nhỏ tuổi nhưng chồng bà đã không ngại hiểm nguy mà tham gia du kích để bảo vệ quê hương. Năm đó, giặc Pháp ác liệt lắm bà kể lại “ Ông đã dùng xẻng để đào hầm nhỏ chỉ đủ vừa để cơ thể nhỏ nhắn của ông sau đó chui vào, khi giặc Pháp đánh đến địa phương ông liền nhảy tọt vào hầm nhưng không phải để trốn mà để nhân cơ hội tìm cách đánh trả “ Bà vừa cười vừa kể với giọng tự hào “ Ông phải ngồi trong hầm tận một ngày đêm, nào là kiến lửa, muỗi to bằng móng tay đốt ông đỏ hết tay chân mà ông vẫn ngồi gác đó chỉ chờ có cơ hội tấn công.” Nhưng tiếc thay, vì trốn xuống hầm nên ông phải chứng kiến cảnh giặc Pháp dùng súng bắn giết đồng bào mình mà bản thân ông chẳng thể làm gì cả. Chính cảnh tượng đẫm máu đấy khiến ông hừng hực nỗi căm thù giặc. Từ ngày đó,ông xin được vào nhập ngũ dù chưa đủ tuổi. Với quyết tâm báo thù giặc mãnh liệt, ông từ biệt bố mẹ, từ biệt bà Riểu để ra đi. Mặc dù biết chuyến này đi có thể không có ngày trở lại nhưng ba mẹ ông vẫn ủng hộ vì ngọn lửa yêu nước chảy trong máu thịt, mong muốn giành lại nền độc lập,tự do cho dân tộc. Và ba mẹ ông cũng biết khi ông đã quyết tâm thì không điều gì có thể ngăn cản nổi. Nhưng giặc Pháp tàn bạo hơn ta tưởng gấp nghìn lần “ Nó mà biết con nhà nào làm cán bộ,chiến sĩ là chúng nó đưa quân bắn giết cha mẹ của họ rồi nếu mà còn đứa trẻ con nào ở trong nhà nó cũng bắn giết không tha, thậm chí sau đó chúng còn đốt nhà chẳng chừa cơ hội sống sót nào cả.”
Ông đi lên rú lên rừng cả một năm trời mà chẳng có chút liên lạc gì với gia đình cả. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, ông lại về mà bà chẳng hay. Lúc đó bà đang ăn lại nghe tiếng gõ cửa vọng vào, bà tưởng quân địch liền cầm cuốc định liều mình chiến đấu, nhưng may thay khi cửa mở ra lại chính là bóng dáng ông, người ông gầy nhom, da đen sạm. Bà thấy vậy liền nước mắt tuôn rơi trách ông sao chẳng liên lạc gì. Nhưng thấy ông gầy đi đáng kể bà lại xót nên kéo xuống ngồi ăn chẳng kịp cho ông tỏ lời. Ông vô thức cầm lấy đôi đũa bà đưa mà ăn lấy ăn để. Bà còn chưa kịp nói gì, thì bên ngoài lại vọng tiếng gọi kêu ông tiếp tục lên đường hành quân. Ông đặt đũa, đôi mắt kiên định nhìn về phía bà, dặn dò bà những lời cuối rồi vác súng tiếp tục xuyên vào khu rừng tối tăm mịt mù để tập hợp với đội quân. Trước lúc ông đi, bà Riểu kêu ông đợi một chút, bà chạy ngay vào gian bếp lấy mấy cái bánh mà bà cất kĩ chẳng đành ăn đưa cho ông mang theo lót bụng. Không những thế, bà còn tận tay đưa ông bộ quần áo được vá lại tỉ mỉ. Cái bộ quần áo rách lỗ chỗ mà ông đưa bà trước đây giờ được may vá cẩn thận và kèm với đó là bộ kim chỉ ngay ngắn được bà bỏ vào bên trong để có gì các chiến sĩ còn vá lại bộ quân phục. Bà tiễn ông ra đến cửa, tay tạm biệt nhưng đôi mắt của ông bà vẫn lưu luyến hình bóng đối phương.
Vài năm sau đó, ông đến Lào để làm cố vấn quân sự, suốt mười hai năm liền số lần ông về có thể đếm được trên đầu ngón tay. Lào giải phóng ông lại tiếp tục tham gia giải phóng miền Nam. Đến ngày thống nhất, ông mới quay trở về quê hương. Những năm cuối đời ông được ở bên bà, bên con cháu nhưng vì vết thương cũ tái phát, dù gia đình đã cố gắng chạy chữa nhưng không thể cứu vãn, ông đành lặng lẽ ra đi. Có lẽ, cả cuộc đời ông, từ những ngày tuổi trẻ khoác áo lính cho đến khi về với đất mẹ, đều là sự hiến dâng lặng thầm và bền bỉ cho Tổ quốc thiêng liêng.
Nghe bà kể xong, lòng tôi nặng trĩu nước mắt chực chờ tuôn rơi. Tôi không chỉ thương xót về nỗi đau của người ra đi mà còn đau đáu với sự cô đơn của người ở lại. Quả thật, sự chiến đấu anh dũng của ông cha ta không chỉ là những trang sử hào hùng mà còn là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay. Tinh thần kiên cường, ý chí bảo vệ Tổ quốc và lòng yêu nước cháy bỏng của các thế hệ đi trước giúp em hiểu rằng tự do và hòa bình mà chúng ta đang có không hề dễ dàng, mà được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Em học được bài học về trách nhiệm, biết trân trọng hiện tại và cố gắng rèn luyện bản thân để trở thành người có ích. Em muốn chia sẻ điều này vì em tin rằng mỗi chúng ta cần ghi nhớ công lao của ông cha, sống biết ơn và tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp ấy trong học tập và cuộc sống.



